Hoá ra có chồng làm sếp, ai chẳng muốn nhưng liệu có hạnh phúc không? Xin đừng vội trả lời! Các nghiên cứu về gia đình hiện đại ở một số nước phát triển cho thấy, người ta đang phải chứng kiến một nghịch lý, kinh tế càng phát triển thì tế bào gia đình càng lung Danh sách chương Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình Chương 1: Sống lại, trước khi ly hôn! Chương 2: Cô chưa từng chủ động với anh như vậy! Chương 3: Ngủ đã ngủ rồi, em còn có thể giở trò gì! Chương 4: Rõ là vẫn đang giận cô Chương 5: Bà Mặc, em đang đùa với lửa Chương 6: Không ngủ tiếp thì đêm nay đừng nghĩ đến chuyện ngủ! Chương 677. THỪA NHẬN ĐI BÀ MẶC, EM VẪN CÒN YÊU ANH, ĐÚNG KHÔNG? Thấy Quý Noãn cứ im lặng chịu đựng, nhưng rõ ràng trong mắt là vẻ lo lắng cả đêm, nên lúc cô vừa đi ngang qua, Mặc Cảnh Thâm lập tức đưa tay ôm eo cô lại, kéo cô vào lòng mình. Quý Noãn bị tay anh kìm lại Luật sư đang ở phía bên này sắp xếp tài liệu, nhịn không được mở miệng : Tề phu nhân bà không yêu cầu tài sản gì thật sự rất đáng tiếc Ba thế hệ tề gia trở lại đây trong giới thương nghiệp, chính trị đều xuất sắc nổi trội, được xếp vào hang quền quí, tỷ Không Thèm Yêu Sếp Tác giả : Diệp Phỉ Nhiên Thể loại: Hiện đại , thanh xuân, đại học, quay về quá khứ, nam … Mời quý vị và các bạn thư giãn với những mẩu truyện cười trong tuần hay phần 113 : Chồng nhậu nhẹt là vì quá yêu con , Được hâm mộ cuồng nhiệt nhờ đàn muỗi , Chồng khai ngoại tình vợ nhất định không thèm tin. Chồng khai ngoại tình, vợ nhất định không thèm tin rMMOi9. Một bộ truyện giả trùng sinh siêu hấp dẫn và bất ngờ của tác giả Diệp Phi Nhiên. Nội dung truyện Không Thèm Yêu Sếp thiên về sủng ngọt hài hước nên vô cùng thích hợp đọc thư giãn trong những ngày mệt mỏi. Nhân vật nam nữ chính trong truyện được xây dựng vô cùng tốt và ấn tượng. Thật sự, cả hai đáng yêu đến không chịu ánĐời này chuyện khiến Tiền Duy hối hận nhất,Là cái năm 19 tuổi đó, cô đắc tội với “Ánh sáng của Học viện Luật” – tên thật Lục giúp cậu em trai song sinh của mình là Tiền Xuyên đào góc tường nhà Lục Tuân, cướp đi ánh trăng sáng trong lòng ngờ đâu một ngày kia Lục Tuân thành sếp lớn của cô, Tiền Duy chỉ có thể làm trâu làm ngựa để chuộc tội với này ông trời già cho cô cơ hội được quay lại năm 19 tuổi, hồi ức lại những năm tháng thanh xuân ở Học viên luật trước Duy nói làm gì cũng phải vuốt mông ngựa Lục Tuân, phải bảo đảm anh và ánh trăng sáng sẽ thành người thân Vì sao cô lại càng đắc tội với Lục Tuân thế này?Cứu mạng với! Cô chỉ muốn giúp ông chủ tương lai yêu đương, không phải muốn hẹn hò với ông chủ tương lai đâu!!! Thể loại Ngôn Tình, Hiện đại, thanh xuân Vườn trường, Trọng Sinh, nam nữ luật sư, HE, Ngọt sủng, Hoan hỉ oan gia, Sắc Độ dài 94 chương + 1 ngoại truyện Tên khác Ứ thèm yêu sếp, Mới không cần cùng lão bản yêu đương Nguồn Tập [Phương] Văn Án Đời này chuyện khiến Tiền Duy hối hận nhất, Là cái năm 19 tuổi đó, cô đắc tội với “Ánh sáng của Học viện Luật” – tên thật Lục Tuân. Cô giúp cậu em trai song sinh của mình là Tiền Xuyên đào góc tường nhà Lục Tuân, cướp đi ánh trăng sáng trong lòng anh. Ai ngờ đâu một ngày kia Lục Tuân thành sếp lớn của cô, Tiền Duy chỉ có thể làm trâu làm ngựa để chuộc tội với anh. Lần này ông trời già cho cô cơ hội được quay lại năm 19 tuổi, hồi ức lại những năm tháng thanh xuân ở Học viên luật trước đây. Tiền Duy nói làm gì cũng phải vuốt mông ngựa Lục Tuân, phải bảo đảm anh và ánh trăng sáng sẽ thành người thân thuộc. Nhưng. . . Vì sao cô lại càng đắc tội với Lục Tuân thế này? Cứu mạng với! Cô chỉ muốn giúp ông chủ tương lai yêu đương, không phải muốn hẹn hò với ông chủ tương lai đâu!!! Tiểu kịch trường Tiểu Duy sau lưng nhiều lần oán giận sếp “Lục Tuân không có cuộc sống cá nhân sao? Cả ngày tăng ca tăng ca, anh ta không sợ tăng ca đến mức hỏng cả thận hả?” Cho đến một ngày Sếp lớn gọi cô đến văn phòng “Đêm nay đừng tăng ca, tới nhà tôi một chuyến.” Tiền Duy “…” Lục Tuân đạm nhiên cười cười “Một người sếp tốt không nên khiến cho nhân viên nghi ngờ, đêm nay để cho em tự xem xem, thận tôi hư hay không hư.” *Truyện có cảnh nhạy cảm, độc giả nên cân nhắc trước khi nghe.* Server A Nghe Truyện Audio PHẦN 1PHẦN 2PHẦN 3PHẦN 4PHẦN 5PHẦN 6 PHẦN 1|Chương 1 - 20 PHẦN 2|Chương 21 - 37 PHẦN 3|Chương 38 - 57 PHẦN 4|Chương 58 - 76 PHẦN 5|Chương 77 - 94 *HOÀN* PHẦN 6|*Ngoại Truyện* Server B Tải Về Nghe Offline Nội dung này đã bị hạn chế chỉ dành cho người dùng đã đăng nhập. Vui lòng đăng nhập để xem nội dung này. Server D Tải Về TRỌN BỘ zip Nội dung bị khóa Đăng nhập / Đăng ký để mua quyền truy cập vào nội dung này. Không Thèm Yêu Sếp Diệp Phỉ Nhiên [Nguyên Phương] Cảnh báo Truyện đã được set pass 6 chương bất kỳ và chỉ share cho những người làm đúng quy định ở bài Tổ Cú ghim ở ngay đầu trang chủ. Khi hoàn truyện pass này sẽ khóa vĩnh viễn, cảm phiền reader cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố. Chương 1 Kích động thời thanh xuân “Chu thẩm phán à, anh xem có thời gian rảnh nào tới cưỡng chế thi hành vụ án tranh chấp năm ngoái của Hoành Phát đi chứ? Tôi cũng biết dạo này phòng thi hành án các anh rất bận rộn, xe cho người trong tòa án cũng không đủ dùng, nhưng những người trong cuộc như chúng tôi đang rất mong mỏi và quan tâm tới vụ án này, bao giờ bên các anh rảnh, phòng luật chúng tôi chấp nhận gọi xe…” “Bản kháng án lần trước đã bị bác bỏ, chúng tôi đã đưa ra quyết định sẽ cho bên bị đơn kháng cáo, phiên tòa tiếp theo có thể phải sang năm sau, để hai bên có đầy đủ thời gian chuẩn bị tài liệu tới phiên tòa xét xử.” Đã gần đến cuối năm rồi, không ít thành phần tri thức đã nghỉ sớm để về quê ăn tết, từ văn phòng vào đến thang máy càng ngày càng thưa thớt người. Phần lớn các doanh nghiệp đã chuẩn bị bước vào kỳ nghỉ tết, nhưng trong văn phòng luật sư Tinh Thành vẫn có những con người đang miệt mài vì công việc. Tiền Duy đang ngồi cắn đầu bút trong tiếng điện thoại kêu réo không ngừng của các đông nghiệp xung quanh, cứ đợi rồi lại đợi, cho đến khi trong phòng dần trở lại yên tĩnh, những đồng nghiệp đã lên tòa án hoặc ra ngoài gặp khách hàng, trong văn phòng lớn như vậy chỉ còn lại vài em thực tập sinh, lúc này cô mới tự động viên bản thân, sau đó lén lén lút lút lách mình đi tới văn phòng của Lục Tuân. Thật không may, Lục Tuân đang nghe điện của một vị khách ở Mỹ, Tiền Duy rất thức thời ngồi xuống bên cạnh, ngoan ngoãn như gà chờ đợi Lục Tuân nghe xong cuộc gọi này. Văn phòng của Lục Tuân ở hướng nam, vì thế ánh nắng mùa đông có thể chiếu thẳng vào phòng, xuyên qua chậu cây dưới đất hắt lên gương mặt trắng ngần của anh, tạo thành một cái bóng mờ dưới sống mũi cao thẳng tắp, giữa hai cánh môi mỏng đẹp đẽ đang phát ra thứ tiếng anh giọng mỹ vô cùng lưu loát chuẩn xác. Người đàn ông ấy phong độ chín chắn, anh tuấn ngời ngời, dường như chẳng thể tìm được yếu điểm nào trên con người anh, chỉ là mấy sợi tóc đang dựng đứng trên đầu kia, đều đang tỏ rõ sự khác biệt của riêng nó. Tiền Duy nhớ lại vài ngày trước cô từng nghe mấy nữ sinh thực tập bàn tán về Lục Tuân trong wc nữ, ” Đến cái gáy của Lục Par cũng đẹp trai nữa, dù anh ấy có lẫn giữa đám đông thì ai cũng nhận ra ngay” . Gáy Lục Tuân có đẹp không thì cô không biết, nhưng cô không thể phủ nhận, với gương mặt đó của Lục Tuân, dù là bản thân cô quen anh đã nhiều năm, theo lý mà nói dù có mê cái đẹp thế nào thì cũng miễn dịch với sắc đẹp của anh rồi, nhưng trong khoảnh khắc này khi bất ngờ chứng kiến cảnh đó, thì gương mặt ấy vẫn có lực sát thương cực mạnh. Giờ này Lục Tuân đang đeo một chiếc kính viền vàng, trong lúc nghe điện thỉnh thoảng lại uống một ngụm nước, yết hầu khẽ nhấp nhô lên xuống giữa cần cổ trắng ngần thon dài, đường cong ấy tràn ngập hormone nam tính, mang đậm khí chất tinh anh cấm dục và phong thái y quan cầm thú xộc thẳng vào mặt cô. Lục Tuân nghe điện mà chẳng nói một câu thừa thãi nào, rồi anh nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Anh tháo chiếc kính gọng vàng vứt tạm lên bàn rồi ngẩng đầu lên nhìn Tiền Duy nhưng không nói gì. Tiền Duy thấy anh nhìn mình với ánh mắt ấy thì da đầu tê dần, cô không dám nhìn anh, đành phải nhìn chằm chằm vào bàn tay thon dài đang đặt trên mặt bàn, khó khăn mở miệng nịnh nọt “Sếp này…” “Không được.” “…” Lần này Tiền Duy không nhịn được nữa mà ngẩng đầu, “Tôi còn chưa nói gì mà!” Lục Tuân cười lạnh đáp lại “Mỗi lần cậu gọi tôi như thế thì chẳng có chuyện gì tốt lành cả.” Tiền Duy cười ngại ngùng “Sao cậu lại nói thế chứ…” “Vậy hôm nay cậu tìm tôi có chuyện gì tốt sao? Mời tôi ăn cơm? Hay tặng quà cho tôi?” “Ừ thì…” Tiền Duy hạ giọng, “Tôi nghe nói gần đây bên mình đang nhận một dự án, Gaoke Electromechanics muốn dùng 1,4 tỷ USD thu mua 65% cổ phần của công ty mẹ, tôi sợ đội cậu không đủ người nên muốn chủ động xin gia nhập dự án thu mua lần này.” “Nằm mơ đi.” Mặc dù mang trên mình một gương mặt mỹ miều như hoa như ngọc, nhưng lời lẽ thốt ra từ cặp môi mỏng mỹ lệ kia chỉ là hai chữ thật vô tình. “Lục Tuân!” Lần này Tiền Duy không nhịn được nữa , “Tốt xấu gì chúng ta cũng là đồng môn, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài! Một dự án to như thế, tôi nghe nói cậu còn cho mấy em thực tập vào nhóm để học hỏi, tốt xấu gì thì tôi cũng làm việc với cậu một năm nay rồi, cũng coi như là luật sư có kinh nghiệm đi! Chẳng lẽ tôi không đủ khả năng tham gia sao?” Lục Tuân im lặng không nói lời nào. Tiền Duy quyết định giở chiêu xin xỏ lòng thương “Thật sự là đàn ông no không hiểu đàn ông chết đói, cậu thử nghĩ mà xem, bao nhiêu dự án tự động tới tìm cậu – thì cậu lại nói không rảnh rồi từ chối, còn bạn học cũ của cậu là tôi đây, sắp sang năm mới tới nơi rồi trời thì rét căm căm vẫn phải nhai bánh ngô cầm hơi chờ đến sang năm nhận lương…” “Bánh ngô [1] là thực phẩm giàu dinh dưỡng, rất tốt cho sức khỏe.” [1] Bánh ngô là một loại bánh mì hấp được làm từ bột ngô ở miền Bắc Trung Quốc. “…” Tiền Duy vẫn đang giãy giụa nốt trước khi chết, “Lục Tuân, trước kia là tôi có lỗi với cậu, là vì khi đó tuổi còn rất trẻ nên kích động…” “Nếu tính thời gian thu phí tư vấn thì 5000 tệ một giờ.” Lục Tuân bấm nút chiếc đồng hồ trên bàn, “Cậu có gì muốn nói với tôi nữa không?” “Không có gì, cám ơn sếp!” Tiền Duy nhìn những con số nhích dần trên máy bấm giờ, không nhiều lời thêm, cô nhanh chóng bật dậy khỏi ghế đi ra ngoài, xem ra cô lại thất bại rồi. “Đợi chút đã.” Chẳng lẽ Lục Tuân đột nhiên đổi ý rồi? Tiền Duy thầm ngạc nhiên, trên mặt vẫn mang theo ý cười, vô cùng nịnh nọt quay đầu lại. “Lần sau trước khi vào phòng tôi nhớ phải gõ cửa.” Lục Tuân lại đeo kính lên, vùi đầu vào đống hồ sơ trên bàn, không thèm ngẩng mặt lên, “Ra ngoài thì đóng cửa lại.” “…” Đi chết đi Lục Tuân! *** Tiền Duy và Lục Tuân cùng tốt nghiệp Khoa luật của Đại học A, còn là sinh viên cùng khóa, tiếc là… Tiền Duy vừa nhớ lại quá khứ, thì hối hận đến mức ruột cứ quặn thắt lại. “Hồi đấy làm sao tao biết sẽ có một ngày cậu ta lại thành sếp của tao chứ? Rõ ràng trong cùng một giới nhưng tao vẫn chỉ là một luật sư nhỏ nhoi, còn cậu ta một bước lên mây thành Partner rồi! Partner ! Partner đấy! Người ta là Lục Par, nhưng tao vẫn là Tiền luật sư! Tao có cách nào đâu, tao cũng rất tuyệt vọng! Tao cũng muốn làm Tiền Par mà!” Hết giờ làm hôm ấy, Tiền Duy hẹn Lưu Thi Vận tại một quán bar nhạc nhẹ để tâm sự nỗi buồn. Lưu Thi Vận là bạn đại học cùng chung ký túc của Tiền Duy, mặc dù cô nàng là một trong số ít những người sau khi tốt nghiệp thì không theo con đường liên quan tới luật pháp, nhưng lại chính là bạn tốt nhất của Tiền Duy. “Đúng là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra!” Tiền Duy uống cạn sạch ly cocktail trước mặt, “Mày nói thử xem, tại sao tên Lục Tuân đó lại hẹp hòi như thế? Chẳng phải tao chỉ đắc tội với cậu ta có tí tẹo thôi à?” “Mày chỉ đắc tội cậu ta có tí tẹo á?” Lưu Thi Vận liếc cô, “Mày giúp Tiền Xuyên đào góc tường nhà người ta, cướp bạn gái người ta là Mạc Tử Tâm, nói quá lên một chút thì là có mối thù cướp vợ, là đàn ông ai mà chịu được? Hơn nữa, nhìn Lục Tuân là biết cậu ta thuộc tuýp người đàn ông chung tình, nhiều năm trôi qua vẫn cứ độc thân như thế, chỉ sợ cậu ta đối với Mạc Tử Tâm chính là kiểu Đã đi bốn biển rồi ta còn màng gì nước, đã thấy Vu Sơn rồi ta còn màng gì mây’ [2] muốn quên nhưng không quên được. Mà cái kiểu bị đào góc tường như thế, không chỉ tổn thương về mặt tình cảm, mà lòng tự trọng của đàn ông cũng coi như mất sạch rồi. Giờ thì ngày nào mày cũng ngang nhiên lượn qua đảo lại trước mắt cậu ta, không ngừng nhắc nhở cậu ta về quá khứ nhục nhã năm đó. Cậu ta không cầm dao đâm màyvài nhát chắc vì sợ làm thế là vi phạm hình sự rồi bị tước bằng luật sư thôi!” [2] Một câu trong bài thơ Lý tư của nhà thơ Nguyên Chấn thời Trung Đường. Bài thơ được tác giả sáng tác để tưởng nhớ người vợ đã mất. Bài thơ gồm bốn câu “Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ, Trừ khước Vu Sơn bất thị vân. Thủ thứ hoa tùng lãn hồi cố, Bán duyên tu đạo, bán duyên quân” Dịch nghĩa Đã đi bốn biển rồi ta còn màng gì nước vì biển nhiều nước quá rồi; Đã thấy Vu Sơn rồi ta còn màng gì đến mây vì mây trên đỉnh Vu Sơn đẹp nhất rồi; Hoa đẹp ta cũng chẳng màng ngoái lại vì đã một lần có em, mà hoa sao sánh được với em; Nửa vì ta đang tu, nửa vì đã một lần có em. “…” Tiền Duy lẩm nhẩm, “Nghiêm trọng đến mức đấy à?” “Đương nhiên!” “Nhưng nói đúng ra thì Mạc Tử Tâm cũng đâu phải bạn gái của Lục Tuân.” “Đúng vậy, dù sao người ta vẫn chưa chính thức mở cánh cửa ngăn cách đôi ta thì mày đã nhanh tay đào góc tường nhà người ta rồi. Tiền Duy này, mày đã từng nghe câu này chưa Thứ vĩnh viễn không chiếm được sẽ khiến trái tim rối loạn? Lục Tuân đã để vụt mất người mình thích, mày nghĩ sự tiếc nuối trong lòng cậu ấy mãnh liệt đến mức nào? Mạc Tử Tâm chính là ánh trăng sáng trong lòng cậu ta.” Tiền Duy vẫn muốn giải oan cho mình “Nhưng Tiền Xuyên là em trai song sinh của tao, bất kể thế nào bênh người thân thì không cần lý lẽ, nếu như đặt cậu ta vào tình cảnh như tao, Lục Tuân cũng sẽ làm như thế!” “Lời này mày giữ lại mà nói với Lục Tuân, dù sao mối thù giữa mày và cậu ta đã kết rồi, đừng hi vọng là cậu ta có thể cho mày sắc mặt tốt .” “Haiz!” Tiền Duy buồn bã thở dài, “Mày nói đúng đấy, gần đây Lục Tuân càng ngày càng quái thai, như hôm trước khó khăn lắm dì tao mới giới thiệu cho tao một anh, không sợ tao là luật sư, tao tốn bao công sức mới chọn được một tối không hẹn khách hàng để chuẩn bị xem mắt, kết quả là sáng ấy Lục Tuân biết chuyện. Tối hôm đó cậu ta vứt cho tao một vụ án mới, làm hại tao vì vụ án đó mà tăng ca cả tháng ấy! Đến lúc tao rảnh thì anh kia cũng tìm được đối tượng rồi! Chắc chắn là vì cậu ta đang ghen tức với tao, vì cậu ta ế tới tận giờ, nên không muốn tao có người yêu, không muốn tao thoát ế, chết cũng muốn kéo tao chết chung!” “Nói đi, vụ án Lục Tuân vứt cho mày thu về được bao nhiêu? Là vụ án gì?” “Sáu trăm vạn…” Tiền Duy ấp a ấp úng nói, “Là vụ nợ khó đòi bên ngân hàng, tao đại diện cho bên ngân hàng…” “Đã là nợ khó đòi thì chỉ tố tụng nhằm đủ bước để hoàn thành thủ tục xóa sổ món nợ xấu ấy cho ngân hàng thôi, kết quả của vụ kiện thế nào thì bên ngân hàng cũng không gây áp lực gì cho mày, sáu trăm vạn tệ ấy có khác gì tặng luôn cho mày đâu.” Lưu Thi Vận khinh bỉ nhìn Tiền Duy, “Mày nói xem, chiêu này của Lục Tuân có phải hốt thuốc đúng bệnh không, biết mày thấy tiền sáng mắt nên mới giao vụ án này cho mày. Mày cũng phải tự trọng lên chứ, mày hoàn toàn có thể không nhận vụ án này để đi xem mặt mà! Vì thế mày ế cũng đúng thôi!” “Nếu tao là người có tiền như mày thì tao cũng sẽ tự trọng lên đấy.” Tiền Duy tức giận, “Nếu không phải kinh tế khó khăn thì thời buổi này ai thèm làm luật sư!” Lưu Thi Vận là đời thứ hai kế nghiệp kinh doanh của gia đình, nhà cô mở một chuỗi khách sạn trên khắp cả nước, cho nên sau khi tốt nghiệp đại học A, cô nàng liền về tiếp quản chuỗi khách sạn của gia đình. “Nhưng mà tao nói này, mày làm quản lý thì cần gì đến kiến thức luật pháp đâu, năm đó học hành khổ sở ở khoa luật để làm gì? Dù sao cũng chẳng áp dụng được mấy. Thế mà hồi đấy lúc nào cũng thấy mày kêu gào học hành? Mày học luật đúng là sai lầm đấy!” Lưu Thi Vận nhấp một ngụm nước, giọng nguy hiểm “Từ nhỏ tao đã có chí làm gian thương, không học luật sao mà biết cách lách luật?” “…” Khó lắm mới có cơ hội trút sạch bầu tâm sự với Lưu Thi Vận, sau hôm đó Tiền Duy lại cắm mặt vào đống hồ sơ vụ án, còn không ít việc phải kết thúc trước năm nay, cho nên cô không thể chậm chạp được nữa. Ngược lại mấy em thực tập sinh, ngoài việc giúp đỡ anh chị photo scan tài liệu, chỉnh sửa hồ sơ vụ án thì chẳng còn gì khác để làm, lúc nghỉ trưa cả đám tụ tập một chỗ để nói chuyện phiếm. “Đúng rồi, mọi người đã nghe tin này chưa, bên cạnh An Lan sơn trang có một ngôi miếu nhỏ, nghe nói là xây cách đây một trăm năm, hiện tại nó là di sản văn hóa cần được bảo tồn của quốc gia, vô cùng linh thiêng, chỉ cần tới đó cầu nguyện, chuyện gì cũng thành.” “Tôi biết! Nghe nói là rất linh! Cầu gì được nấy!” Tiền Duy vừa sửa sang lại tập tài liệu chứng cứ, vừa căng tai hóng xem bọn họ nói gì. Trong lòng có chút hâm mộ với những người trẻ cuồng nhiệt, ngay khi cô chuẩn bị nghe tiếp, thì đám thực tập sinh lại rủ nhau im bặt. Tiền Duy ngẩng đầu, liền nhận ra Lục Tuân vừa bước ra khỏi phòng mình, đi tới khu làm việc của mọi người. “Bộp” một cái, một túi tài liệu được ném lên mặt bàn của Tiền Duy. “Gì thế?” Tiền Duy bị giật mình, kẻ đầu têu là Lục Tuân đang đứng trước bàn làm việc của cô, dáng người anh cao lớn nên lập tức che khuất toàn bộ ánh sáng. “Vụ án mới.” Lục Tuân tích chữ như vàng, anh vươn ngón tay chỉ xuống tập tài liệu trên bàn, “Vụ này do cậu nhận đi.” “A a, được.” Tiền Duy gật đầu theo bản năng. Nếu như là mọi hôm, sau khi nhận được câu trả lời của Tiền Duy thì Lục Tuân sẽ đi ngay, vậy mà hôm nay anh vẫn đứng im trước bàn làm việc của Tiền Duy. “Tối mai cậu đi không?” Tiền Duy ngẩn người, vài giây sau mới nhận ra Lục Tuân đang nhắc tới buổi họp lớp đại học tối mai, hôm trước Lưu Thi Vận đã nói qua với cô, địa điểm tụ họp cũng gần văn phòng luật của bọn họ. “Tôi đi chứ, cậu có đồ gì muốn tôi gửi cho ai sao?” Bởi vì quá bận nên Lục Tuân rất ít khi tham gia những buổi liên hoan đó, nhưng trong số những người bạn học khoa luật năm đó ngoài những người làm luật sư thì phần lớn đều làm trong ngành công – kiểm – pháp [3], dù sao cũng là người cùng giới, có khi tụ họp cũng sẽ hỗ trợ mang tài liệu tới cho nhau hoặc là thảo luận về vụ án. Tiền Duy bình thường chỉ muốn về nhà đi ngủ, chưa từng tham gia buổi họp lớp nào, lần này không thể lay chuyển được ý của Lưu Thi Vận nên mới đồng ý đi . [3] Công an – kiểm soát- tư pháp “Không cần, tôi cũng đi.” Lục Tuân nói xong, cũng không có ý rời đi, mà nhìn chằm chằm Tiền Duy, sau đó liếc xuống túi tài liệu mình vừa đặt xuống bàn cô. Dưới ánh nắng hàng lông mi kia khẽ rung lên nhè nhẹ, lưu lại cái bóng hình quạt dưới khóe mắt, “Tài liệu về vụ án này cậu phải đọc thật kỹ, nhất định phải đọc thật kỹ, đọc ngay bây giờ đi.” Nói xong, cũng không đợi Tiền Duy trả lời thì anh đã xoay người đi rồi . “Chờ đã! Lục Tuân!” Ngược lại là Tiền Duy gọi anh lại, cô loay hoay nhìn tập tài liệu trên bàn, “Sao cậu lại đột nhiên làm thế… tự dưng tốt bụng giao vụ án cho tôi?” “Sao cậu có lắm vấn đề muốn hỏi thế, chẳng phải cậu ghét ăn bánh ngô à?” “…” Bất kể nói thế nào, trong lòng Tiền Duy vẫn cảm động vô cùng, cô nhìn theo bóng lưng Lục Tuân đi vào, trong lòng thầm áy náy, sau này không nên nói xấu sau lưng Lục Tuân nữa, bản thân cô đúng là người lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Lục Tuân không hổ là ánh sáng của khoa luật đại học A năm đó, quả nhiên phẩm đức và dung mạo của anh đều ở tầm xuất sắc. Không biết Lục Tuân cho mình vụ án gì đây? Tóm lại chỉ cần là một vụ án bé xíu trong tay Lục Tuân tuồn ra thì thu nhập cũng không hề tầm thường . Khi Tiền Duy đang hồi hộp mở túi tài liệu ra thì bốn chữ “Hỗ trợ bào chữa” to đùng liền đập thẳng vào mắt cô. Mẹ nó, đây là một vụ án hỗ trợ bào chữa nên không có tiền! Một xu cũng không có! ***** [Phư] Hôm nay là 11/11/2018 , sinh nhật lần thứ 24 của mình 🙂 , cùng là sinh nhật thứ 3 kể từ khi lập WP rồi, năm nay chắc không kịp hoàn Người Em Yêu nên lên chương mới của Không Thèm Yêu Sếp làm quà cho các cậu D, nếu có thể tớ sẽ cố gắng tuần 1 chương nhé. Vì cũng đang chạy nốt mấy chương cuối của Bác Sĩ Có Độc nên các cậu thông cảm cho tớ ha. Nhìn thì trông có vẻ ngắn nhưng một chương thế này tốn notron thần kinh dã man các cậu ạ, truyện tưng tửng kiểu vui nhưng không phải hài quá lố nên cũng chọn lựa câu chữ ghê lắm. Nói chung là ed tốn thời gian = Hi, sinh thần lần thứ 24 tự chúc bản thân sẽ có một tuổi mới rực rỡ, tràn ngập niềm vui, may mắn và quan trọng là năm tới sẽ có một công việc mới thuận lợi hơn, nếu kiếm được người yêu thì càng tốt ha vì cũng đến tuổi rồi 😀 Happy my birthday, little girl ”> Mong rằng một năm tới chúng ta vẫn sẽ bên nhau bình yên như năm nay nhé 😀 Thân, Vũ Nguyên Phương Lượt Xem 87 KHÔNG THÈM YÊU SẾP Tên gốc Mới không cần cùng lão bản yêu đương Tác giả Diệp Phỉ Nhiên Thể loại Hiện đại, giả trùng sinh, thanh xuân vườn trường, oan gia hoan hỉ, SẠCH_SỦNG_SẮC nhẹ, nam nữ chính luật sư, hài hước, HE Độ dài 94 chương + PN Tình trạng Hoàn cv – chưa edit – đã được mua bản quyền chuyển thể thành phim. * Tên truyện “Không thèm yêu sếp” được lấy theo tên được mua để chuyển thể thành phim. Link đọc ___________ Văn án Chuyện mà Tiền Duy hối hận nhất đời này, Là năm 19 tuổi ấy, đắc tội với “ánh sáng học viện Pháp luật”, tên là Lục Tuân. Cô giúp em trai Tiền Xuyên, đào góc tường Lục Tuân, cướp đi ánh sáng trắng của hắn. Ai ngờ một ngày kia, Lục Tuân trở thành sếp của cô, Tiền Duy đành phải làm trâu làm ngựa mà chuộc tội. Lần này ông trời cho cô cơ hội trở lại năm 19 tuổi, ôn lại tuổi trẻ ở Học Viện Pháp luật trước kia. Tiền Duy nói cái gì cũng phải dỗ ngọt Lục Tuân trước, đảm bảo hắn cùng với ánh sáng trắng kia của hắn trở thành một đôi. Nhưng… vì sao cô giống như đang đắc tội Lục Tuân càng lúc càng sâu? Cứu mạng! Cô chỉ muốn giúp sếp trên con đường tình yêu tương lai, cũng không phải muốn cùng sếp yêu đương đâu! _ Tiểu kịch trường Tiểu Duy sau lưng nhiều lần oán giận sếp Lục Tuân không có cuộc sống cá nhân sao? Cả ngày tăng ca tăng ca, anh ta không sợ tăng ca đến mức hỏng cả thận hả? Cho đến một ngày —— Sếp lớn gọi cô đến văn phòng Đêm nay đừng tăng ca, tới nhà tôi một chuyến. Tiền Duy ??? Lục Tuân đạm nhiên cười cười Một người sếp tốt không nên khiến cho nhân viên nghi ngờ, đêm nay để cho em tự xem xem, thận tôi hư hay không hư. __________ Tiền Duy, con thỏ nhỏ ngốc nghếch đáng yêu. Tiền Duy là một cô gái xinh xắn, lạc quan và thành tích học tập khá tốt. Tuy nhiên, khuyết điểm duy nhất của cô chính là EQ thuộc dạng âm vô cực. Vì thế, trong những năm tháng tuổi trẻ tại học viện Pháp Luật, Tiền Duy đã vô tình gây họa với anh chàng nam thần ánh sáng ở đây, tên là Lục Tuân. Khi ấy, em trai song sinh của Tiền Duy là Tiền Xuyên thầm thích một cô gái ở học viện bên này tên Mạc Tử Tâm. Nhưng nghe nói, cô ấy lại đang là bạn gái của Lục Tuân. Thế là, Tiền Duy bị Tiền Xuyên dụ dỗ bằng tinh thần và vật chất, cuối cùng giơ tay đầu hàng, quyết định đi xả thân vì nghĩa. Hàng ngày, cô cố gắng bám theo Lục Tuân mọi lúc mọi nơi, luôn tìm mọi cách chia rẽ anh với bạn gái. Sau cùng, cô cũng đạt được kết quả mong muốn. Lục Tuân và cô ấy chia tay. Tiền Xuyên em trai cô liền có cơ hội nhảy vào. Tưởng đâu, mọi chuyện đã kết thúc và đi vào dĩ vãng thì mấy năm sau, Tiền Duy chính thức bị “nghiệp quật”. Ai bảo là quả báo không có chứ, nó chỉ đang tắc đường đến muộn để gặp Tiền Duy mà thôi ??. Nhìn đi, bây giờ, Lục Tuân không còn là bạn học cùng học viện với Tiền Duy nữa. Người ta đã ở đẳng cấp khác mất rồi. Anh chính là ông chủ của công ty luật mà cô đang làm việc. Vậy nên, thù mới nợ cũ cũng phải từ từ mà đòi lại thôi nhỉ? Tiền Duy lúc này mới nhận ra, những năm tháng tuổi trẻ ngu ngốc bồng bột chia rẽ uyên ương nhà người ta, đã gây ra hậu quả gì. Chính là mỗi ngày đều phải lắc lư trước mặt sếp lớn Lục Tuân, bị anh nhìn bằng ánh mắt ghét bỏ, giao cho hàng đống công việc chồng chất. Rồi còn chạy đi chạy lại, tăng ca hết ngày này qua ngày khác mà vẫn không hết việc. Đến nỗi, tuổi xuân hao mòn mà còn chưa có được bạn trai, sự nghiệp thì lên xuống theo tâm tư của sếp. Tiền Duy hối hận, hối hận đến xanh cả ruột gan. Giá như năm xưa, cô không giúp Tiền Xuyên thì bây giờ có phải cuộc sống đã khác đi nhiều rồi không? Nếu có cơ hội quay lại, cô nhất định sẽ đem sợi dây nhân duyên của ông trời buộc Lục Tuân cùng bạn gái anh ta thật nhiều vòng, cắt mãi không đứt cho xem. Và thế là, Tiền Duy được trùng sinh quay lại năm 19 tuổi thật. Vì thế, cô quyết tâm sẽ dùng cả thanh xuân này đi theo dỗ ngọt nam thần Lục Tuân, xóa bỏ toàn bộ “nghiệp’’ mình từng gây ra để không bị “quật” nữa. Tương lai của nhân viên nhỏ và sếp lớn phụ thuộc vào những năm tháng này đây. Cố lên. *** Lục Tuân, con sói trắng ẩn mình kiêu ngạo. Lục Tuân được xem là nam thần ánh sáng tại học viện Pháp luật. Anh có vẻ ngoài vô cùng đẹp trai, lại còn thông minh và thành tích học tập cực tốt. Cuộc sống của anh là những chuỗi ngày dài đầy đơn điệu tẻ nhạt không chút thú vị nào cho đến khi một cô gái nhỏ kỳ lạ tên Tiền Duy xuất hiện. Lần đầu tiên Lục Tuân nhìn thấy Tiền Duy là khi anh đang cùng với Tiền Xuyên đánh nhau. Cô ấy chạy đến can ngăn, còn ba hoa chích chòe đủ thứ dỗ ngọt anh, nào là anh là thần tượng của cô ấy, nào là tặng anh chậu xương rồng nhỏ bồi tội, nào là vết thương của anh, cô sẽ chịu trách nhiệm thay em trai. Đối diện với đôi mắt lấp lánh mang theo những suy nghĩ kỳ lạ tưởng đã được dấu kín của cô, Lục Tuân thấy thú vị và chấp nhận. Anh, ngay từ lần đầu, đã cho cô có cơ hội bước đến bên cạnh mình mà không hề hay biết. Và thế là, mỗi ngày Tiền Duy đều sẽ dậy thật sớm mua đồ ăn mang cho Lục Tuân. Cô còn là chân sai vặt vô cùng hữu hiệu và nhanh nhẹn của anh. Ở bên cô ấy, trái tim vốn dĩ lạnh lùng kiêu ngạo của anh dần dần vui vẻ ấm áp. Hóa ra, cô gái này cũng có rất nhiều mặt tốt đấy chứ. Nhưng, sau đó thì Lục Tuân nhận thấy, cô gái nhỏ có gì đó sai sai với mình? Cô sẽ nói những câu ám chỉ anh không hề thích khi có Mạc Tử Tâm bên cạnh. Anh không nhờ, cô cũng tự động tạo thật nhiều tình huống và không gian riêng tư cho anh cùng cô ta. Anh còn cảm nhận được, cô dường như muốn đem anh và cô gái xa lạ đó đóng gói chung, buộc nơ lại thành một cặp luôn ấy. Anh cứ ngỡ cô ấy thần tượng mình, theo đuổi mình, yêu thích mình. Nào ngờ, cô chỉ đang vô tâm vô phế làm theo suy nghĩ của bản thân mà thôi. Lục Tuân bực mình. Lục Tuân khó chịu. Lục Tuân cáu gắt. Cái đầu của cô gái nhỏ Tiền Duy, luôn tự cho là thông minh mà cứ làm những việc ngu ngốc tưởng chừng không ai biết này làm gì kia chứ. Thật là tức chết anh mà. Vì thế, khi nhận ra tình cảm khác thường của mình dành cho Tiền Duy, Lục Tuân liền thay đổi sách lược. Nếu cô ấy muốn chơi trò ghép đôi này, anh sẽ chiều theo ý cô. Nhưng mà, kết quả chỉ có một. Là anh cùng cô, chứ không thể là ai khác. Con thỏ ngốc Tiền Duy bị con sói Lục Tuân anh nhìn trúng, còn cảm thấy khá thuận mắt, muốn ăn rồi. *** Lúc đầu, Tiền Duy cứ nghĩ rằng mình đang làm đúng theo kế hoạch, bồi dưỡng tình cảm cho sếp, tạo dựng mối quan hệ tương lai. Nhưng càng về sau lại cảm thấy hình như nó đang đi chệch hướng thì phải. Không biết tại sao, trái tim cô lại rung động bởi chính anh chàng mình muốn ghép đôi với cô gái khác. Có lẽ là khi cô bị thương anh liền lo lắng, vội vàng cõng cô cả đoạn đường dài. Có lẽ là khi cô bị người khác ức hiếp liền được anh cao lớn đứng ra che chắn bảo vệ. Có lẽ là khi trời đổ cơn mưa nặng hạt, anh và cô bên nhau trong quán cafe nhỏ ấm áp ấy. Hay có lẽ là khi cô xoay đầu lại liền nhìn thấy anh giữa con đường tấp nập mỉm cười nhìn cô. Cái nhìn của sự yêu thương, cưng chiều và dung túng cho tất cả mọi thứ cô làm… Thế nhưng, khi Tiền Duy và Lục Tuân đang có những bước tiến mới trong chuyện tình cảm thì đột nhiên mọi thứ liền quay về vị trí cũ. Hóa ra, tất cả những năm tháng dài đằng đẵng mà cô nghĩ mình đã trải qua cùng anh lại chỉ là cơn ảo mộng thoáng qua. Tỉnh giấc, liền phải đối mặt với sự thật tàn khốc. Có lẽ, cô đã bỏ qua tình yêu của đời mình và những giây phút ấm áp hạnh phúc nhất rồi. Nhưng, Tiền Duy em biết không? Bao nhiêu năm qua người anh tìm kiếm là em? Anh đã bỏ lỡ em ở tuổi xuân đẹp nhất, dùng 9 năm thật dài để chờ đợi và quay về bên em. Bây giờ, anh không thể đánh mất em lần nữa. Là mơ hay thật, đều muốn cùng em đi hết đoạn đường còn lại. *** “Không thèm yêu sếp” là một bộ truyện giả trùng sinh siêu hấp dẫn và bất ngờ. Nội dung truyện thiên về sủng ngọt hài hước nên vô cùng thích hợp đọc thư giãn trong những ngày mệt mỏi. Nhân vật nam nữ chính trong truyện được xây dựng vô cùng tốt và ấn tượng. Thật sự, cả hai đáng yêu đến không chịu nổi. Lục Tuân kiêu căng lạnh lùng, lại còn hay tự mình đa tình nữa chứ, cứ ngỡ Tiền Duy thích mình. Nên khi thấy cô suốt ngày lắc lư trước mặt thì lúc đầu rất ghét. Còn giả vờ vui vẻ với nữ phụ để cô từ bỏ. Ai ngờ, cô vô tâm cười đùa, anh cứ nghĩ cô tỏ ra kiên cường. Rồi có lần trời đổ mưa, cô đưa ô cho anh cùng Tử Tâm, còn mình thì dầm ướt về, anh đột nhiên thấy đau lòng liền muốn cho cô cơ hội yêu đương thì cô lại biến mất. Mà anh đâu biết đó là khi nhiệm vụ chia rẽ xong xuôi, cô liền chuồn đi. Sau này, cả hai tâm sự mỏng với nhau về chuyện ngày xưa thì mới vỡ lẽ, cười xỉu luôn. Cũng may là Lục Tuân siêu thâm tình, bảo hộ và chờ đợi Tiền Duy lâu như vậy cũng chưa từng từ bỏ. Ngay cả khi cô đang đứng ở ranh giới sống chết anh vẫn kiên trì từng ngày ở bên, chăm sóc và mong đợi kỳ tích. Vì thế, anh đã được đền đáp xứng đáng. Tháng ngày về sau, chỉ còn là hạnh phúc, ấm áp và an bình. Là anh, 19 tuổi, năm tháng tuổi trẻ, yêu em nhưng lại bỏ lỡ em. Là anh, 29 tuổi, năm tháng trưởng thành, yêu em và bên em suốt đời. Truyện ”Không thèm yêu sếp” cũng đã được mua bản quyền chuyển thể thành phim ở bên Trung, dự là sẽ rất hot khi ra mắt đấy ạ. Nên nếu mn yêu thích có thể đọc trước để hiểu rõ hơn về nội dung và tuyến nhân vật nhé, đảm bảo không thất vọng. Tuy nhiên, bản mình đọc là convert nên mn cố gắng nhé, truyện đọc dễ hiểu lắm ạ. Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi. Tiền Duy quả thực không hiểu gì cả, mặc dù trông cô không xinh đẹp như Mạc Tử Tâm, nhưng cũng đâu đến nỗi xấu xúc phạm người nhìn, bình thường đi ngoài đường cũng có người tới bắt chuyện xin số, Lục Tuân có cần phải như thế không?“Lục Tuân…”Cuối cùng cô còn chưa nói hết lời, đã bị Lục Tuân cắt ngang “Cậu cứ ngồi im ở đó, đừng nói chuyện với tôi.”“…”Cứ như vậy, hai người duy trì bầu không khí im lặng tuyệt đối ngồi bên nhau trong quán cafe, dường như anh đã hạ quyết tâm không nhìn cô nữa, anh cứ ngồi đó nhìn ra ngoài cửa sổ, những vệt đỏ trên mặt rốt cục cũng dần biến mất, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng quay sang nhìn Tiền Duy vẫn sáng rực như may mưa to tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, cơn mưa ngoài kia cuối cùng cũng tạnh, bầu trời lại trở nên trong xanh như vừa nãy, Tiền Duy đứng dậy, không nghĩ nhiều mà chỉ muốn về ký túc ngay, quần áo trên người cô đang ẩm ướt dính chặt vào mình, cô chỉ muốn về phòng thay khi cô vừa đứng lên chuẩn bị đi ra, Lục Tuân liền vươn tay kéo cô lại.“Cậu ngồi đó.”“Vì sao?”Lục Tuân cũng đứng lên, dáng người cao lớn che khuất ánh sáng trước mặt Tiền Duy, anh nhìn thoáng qua cô rồi lại dời mắt sang hướng khác, thái độ quả quyết.“Cậu hỏi nhiều thế làm gì, cứ ngồi đây chờ tôi một lát. Đừng đi ra đấy.”Anh nói xong, lại quay sang nhìn Tiền Duy với ánh mắt đầy cảnh cáo, sau đó một mình quay người đẩy cửa bước nhanh ra Duy bị bỏ lại một mình trong quán cafe, nhìn theo bóng lưng cao lớn của Lục Tuân mà chỉ biết trợn mắt há mồm, chuyện gì thế nhỉ? Rõ ràng hết mưa rồi, vì sao hai người không thể cùng về, Lục Tuân nhất định bắt cô ngồi đây chờ anh làm gì?Cũng may Lục Tuân nói được thì làm được, không để cô phải chờ lâu, anh vội vàng đẩy cửa quán bước vào, Tiền Duy còn chưa kịp hỏi gì, anh đã chùm ngay chiếc áo khoác đen lên đầu cô.“Mặc vào.”“Hở?”Lục Tuân nhíu nhíu mày “Mặc chiếc áo này vào đi, chẳng lẽ tôi nói khó hiểu lắm à?”“Nhưng tôi không thấy lạnh..”“Tôi sẽ viết giúp cậu bài luận văn cuối kỳ môn Hình pháp.” Lục Tuân nhìn Tiền Duy một cái, “Cậu mặc vào đi.”“Được được! Tôi mặc! Tôi mặc!” Tin vui đã đập ngay trước mặt, đầu óc còn đang choáng váng nhưng tay cô đã kéo vội chiếc áo khoác trong tay Lục Tuân, nhanh chóng mặc lên người.“Kéo khóa lên đi.”Tiền Duy gật đầu liên tục, mau chóng kéo khóa lên cao hơn cả khi cô mặc áo vào, Lục Tuân mới dám quay lại nhìn thẳng vào cô, anh quét một lượt từ trên xuống dưới người Tiền Duy, sắc mặt mới dịu lại không lẽ anh sợ cô cảm lạnh vì dính mưa sao? Tiền Duy nhìn thoáng qua gương mặt thối đen kia, đột nhiên cảm thấy thoải mái “Cám ơn cậu nhé, Lục Tuân.” Xem ra tuy ông chủ tương lai lòng dạ nham hiểm nhưng vẫn có chút tốt bụng .Lục Tuân nhếch khóe miệng, vẻ mặt lạnh lùng “Không cần cám ơn, chiếc áo của cậu trông khó coi chết được, ảnh hưởng đến bộ mặt của thành phố ta.”“…”Tiền Duy ngắm chiếc áo khoác đen đang phủ trên người mình do người nào đó tiện tay mua , nghĩ mãi mà không ra tại sao chiếc áo anh mua lại có thể làm đẹp bộ mặt của thành phố, phản chiếu trong tấm cửa kính của quán, Tiền Duy luôn có cảm giác cả người mình như được bọc trong chiếc túi bóng rác màu đen, hơn nữa còn là loại cỡ lớn…Đáng tiếc Lục Tuân chẳng có hứng thú với chuyện bình luận về thẩm mỹ của anh, Tiền Duy chỉ đành nhắm mắt theo đuôi anh đi về, hai người không ai nói gì nữa, cho đến khi tới cửa trường học, Tiền Duy mới đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó.“Ơ? Lục Tuân, chẳng phải cậu đang định đi đâu à, không về trường cơ mà?”Lúc này Lục Tuân mới nhớ ra, anh khẽ ngẩn người, nhưng vài giây sau đó lại khôi phục thần thái lạnh lùng của mình “Quần áo tôi cũng ướt hết rồi, về ký túc thay trước đã.”“Ờ… nhưng sao lại đi đường vòng thế? Từ cửa trường đi qua tòa nhà ngay đầu tiên là tới ký túc xá nam rồi mà?”“Ký túc xá nữ đến rồi đấy, cậu không định vào à?” Lục Tuân nhíu mày, “Cậu rảnh như thế à, tôi thấy bài luận văn cuối kỳ Hình pháp cậu hoàn toàn có thể tự viết được đấy.”“Ơ ơ ơ, tôi không rảnh đâu, tôi rất bận, bài luận văn Hình pháp nhờ cậu hết đấy! Tôi về trước nhé! Gặp sau!”Tiền Duy nói xong, thì chạy biến đi như một làn khói, cứ như đang sợ Lục Tuân sẽ đổi ý vậy .***“Mày tha lôi đâu cái áo đen xì như quạ về thế?” Vừa vào cửa ký túc xá, Lưu Thi Vận đang sơn móng tay ngẩng đầu nhìn chằm chằm chiếc áo khoác đen của Tiền Duy thì hơi ngạc nhiên, “Lúc mày đi tao có thấy mày mặc cái áo khoác này đâu?”“Mày cũng thấy nó xấu đúng không? Còn cố ý mua cho tao mặc nữa chứ…”Tiền Duy vừa lẩm bẩm vừa tháo chiếc áo ra, cô đang tiếp tục phàn nàn, lại bị tiếng huýt sáo của Lưu Thi Vận cắt Duy ngẩng đầu, chợt nhận ra Lưu Thi Vận đang nhìn chằm chằm vào ngực cô với ánh mắt đầy ẩn ý “Tiền Duy ơi Tiền Duy, trông mày vậy mà thích áo lót viền hoa màu đen cơ đấy. Bình thường chẳng thấy mặc bao giờ, trông rãnh kìa cũng sâu hun hút đấy nhỉ.”Tiền Duy cúi đầu xuống nhìn thoáng qua ngực mình, cuối cùng cũng nhận ra ẩn ý của Lưu Thi Vận, hôm nay cô mặc chiếc áo thun trắng ra ngoài, bây giờ sau khi bị nước mưa ngấm vào, áo dính chặt vào thân, hoàn toàn chẳng thể che giấu đường cong bao quanh vùng ngực, càng nguy hiểm hơn là sau khi chiếc áo thun trắng ngấm nước đã hoàn toàn trở thành chiếc áo xuyên thấu, có thể nhìn thấy rất rõ nội y bên trong của Tiền Duy…Mặt Tiền Duy đỏ rực, ngay cả hai vành tai cũng trở nên nóng vừa rồi cô cứ mặc thế này đi qua đi lại trước mặt Lục Tuân sao…Lưu Thi Vận cất giọng bát quái “Mày còn chưa nói hết đâu, là ai cố ý mua chiếc áo đen như quạ này cho mày mặc? Là ai đã thấy vòng một đầy nóng bỏng của bạn học nhỏ Tiền Duy của chúng ta hửm?” Lưu Thi Vận nheo mắt, “Nói đi, mày đã biểu diễn màn ướt át dụ hoặc này trước mặt ai hả? Hay mày cố ý ? Cua được anh ta không? Hung khí thế này hẳn là mọi việc đều thuận lợi nhể ?.”Tiền Duy đỏ mặt, tức giận nói “Không phải! Tao không làm gì người ta, cũng chẳng muốn cua người ta!”“Hơ, không được đâu, người ta cũng đã mua áo cho mày mặc rồi, tức là không muốn bất cứ ai nhìn thấy dáng người của mày, hơn nữa lại còn mua trúng cái áo xấu xí này, tao có cảm giác người đó cố ý, muốn mày mặc xấu như thế để người ta không chú ý đến mày, cảm giác cậu chàng này nham hiểm đấy, cáo già phết…” Lưu Thi Vận xoa xoa cằm, “Tao cảm giác mày hoàn toàn không phải là đối thủ của người ta.”Lưu Thi Vận con nhỏ này quả thực đã đọc quá nhiều ngôn tình rồi, Tiền Duy nghĩ thầm, chẳng lẽ Lục Tuân lại thích cô sao? Ha ha, chỉ sợ anh mù thật mới xảy ra chuyện đó.***Tiền Duy gặp lại Lục Tuân là sáng hôm sau, lúc này Tiền Duy đã chuẩn bị tốt tâm lý rồi, cô quyết định lơ đẹp chuyện xảy ra ở quán café hôm qua. Cô vẫn mang đồ ăn sáng tới cho anh, lần này Lục Tuân không tiếp tục yêu cầu cô cùng ăn chung nữa, mà là cầm bữa sáng rồi đi thẳng, chỉ là trước khi đi còn quay đầu hỏi Tiền Duy.“Chuyện chỗ ngồi trên thư viện hôm nọ cậu nói, giờ còn tính không?” Không biết có phải do cô ảo giác hay không mà trên mặt Lục Tuân lộ ra chút khó chịu, anh ngẩng đầu, vừa nhìn Tiền Duy một cái liền đưa mắt nhìn sang nơi khác. Hôm nay anh mặc quần xanh phối hợp áo đen, chân dài thẳng tắp, bộ trang phục tối màu càng làm nổi bật gương mặt bức người kia, trong hoảng hốt Tiền Duy nhớ tới một chủ đề thảo luận trên forum trường, Lục Tuân khiến người ta cảm thấy mình có thể nói chuyện với anh là một sự vinh hạnh.“Có! Đương nhiên là có!” Tiền Duy xoa xoa hai tay, trung thành nói, “Đối với cậu, chỉ cần cậu muốn, không cần phải đề nghị, tôi cũng sẽ cung cấp đặc quyền này cho cậu mãi mãi không bao giờ kết thúc!”“Ừm.” Lục Tuân dời mắt sang nơi khác, “Vậy cậu kiếm cho tôi một chỗ trên đó nhé, gần đây tôi định lên thư viện học.”“Không thành vấn đề! Hôm nào cậu lên thư viện học thì sang Đông Nhị Quán tìm tôi là được.” Tiền Duy nhìn Lục Tuân cười cười, “Lần này phải biết nắm chắc cơ hội đấy.”Lục Tuân nhíu mày, lại hỏi một lần “Cơ hội gì?”Tiền Duy nhìn anh nháy mắt đầy ẩn ý “Cậu hiểu mà.” Lục Tuân tên nhóc này cũng biết giả ngu đấy chứ, những chuyện như thế che che đậy đậy có ý nghĩa gì đâu? Trước đó chính mồm anh còn nói chắc nịch là không thích tới thư viện, cũng không quan tâm dịch vụ chiếm chỗ hộ của Tiền Duy , bây giờ lại nhắc tới hi vọng cô kiếm chỗ ngồi cho anh, ha ha, Tiền Duy nghĩ thầm, còn không phải vì bắt đầu từ một tuần nay, Mạc Tử Tâm thường thường tự học ở tòa Đông Nhi Quán chỗ cô làm thêm đó sao? Lại còn tưởng cô không nhận ra chút trò mèo của anh à? Rõ ràng thích Mạc Tử Tâm người ta, rất muốn theo đuổi người ta nhưng lúc nào cũng tỏ vẻ kiêu ngạo, không chịu ra mặt thẳng thắn theo đuổi người ta, còn không muốn bị người khác biết, cứ lén lén lút lút tiếp cận người ta.“Có chỗ nào vắng vắng ít người qua lại không?”Tiền Duy làm động tác “OK” “Mọi chuyện cứ để tôi lo”Buổi sáng vừa nhắc tới chuyện đó với Tiền Duy, chiều hôm ấy Lục Tuân đã tới Đông Nhị Quán báo cáo rồi. Tiền Duy vừa dẫn anh tới chỗ ngồi cô đã giữ, vừa cười thần bí hỏi “Lát nữa sẽ có điều ngạc nhiên.”Vị trí Tiền Duy chọn cho Lục Tuân là một chiếc bàn dựa tường nằm ở khúc ngoặt, ở những chỗ khác đều xếp một bàn dài có sáu đến bảy người ngồi, riêng khu này không gian hạn chế, một chiếc bàn chỉ đủ cho hai người ngồi, dù sao xung quanh cũng không còn bàn nào tự học, trong thư viện khan hiếm chỗ ngồi mà nói vị trí này có thể gọi là vị trí dành riêng cho khách VIP .Trên gương mặt khó tính kia quả nhiên nở một nụ cười hài lòng hiếm thấy, thậm chí anh còn quay sang cười thân thiện với Tiền Duy thầm dương dương đắc ý, cô nghĩ, chờ xem, chờ lát nữa cậu sẽ càng cảm kích tôi ấy nhiên chỉ một lúc sau, Tiền Duy đã thấy bóng dáng thướt tha của Mạc Tử Tâm xuất hiện trước cửa thư viện, bắt đầu từ đầu tuần này, gần như ngày nào tầm này cô nàng cũng tới đây tự học.“Mạc Tử Tâm.” Tiền Duy nhỏ giọng gọi cô lại, “Tôi đã giữ chỗ giúp cậu rồi, cậu không cần tìm nữa đâu.” Tiền Duy nói xong, liền chỉ vào góc rẽ khuất bên kia, “Bên ấy, tôi dẫn cậu qua đó.”Mặc dù Mạc Tử Tâm có vẻ kinh ngạc, nhưng đưa mắt nhìn xung quanh, lúc này trong thư viện quả thực không còn chỗ trống nữa, cô dịu dàng nói lời cám ơn với Tiền Duy rồi đi về phía Tiền Duy vừa chỉ cho Duy cứ thế nhìn Mạc Tử Tâm bước tới chỗ Lục Tuân đang ngồi, trong lòng rất hồi hộp, cô thầm nghĩ, chỉ sợ lần này mình đã tận tâm mười phần rồi, sự bất ngờ này chắc hẳn sẽ khiến Lục Tuân vô cùng thích tiếc thời gian Tiền Duy sống yên ổn chẳng được mấy chốc, cô vừa giao ban công việc tại thư viện , liền gặp Tiền Xuyên ở ngay trước cửa tòa nhà.“Tiền Duy, tôi có chuyện muốn nhờ bà hỗ trợ đây.” Tiền Xuyên giọng đầy nhiệt tình.“Không có cửa đâu.” Tiền Duy chẳng thèm nghe hết chuyện mà thẳng thừng từ chối đối Xuyên thấy cô tuyệt tình, thì tức thở hậm hực “Lần này tôi không mượn bà tiền sinh hoạt tháng đâu, tôi chỉ muốn bà giúp tôi nghĩ vài cách tán gái thôi, tôi muốn theo đuổi Mạc Tử Tâm.”Như vậy sao được? ! Mạc Tử Tâm là bà chủ tương lai của cô rồi!“Tiền Xuyên, nghe chị mày nói một câu, Mạc Tử Tâm không hợp với mày đâu, hai người sẽ không bên nhau lâu dài đâu !”Tiền Xuyên không phục “Bà dựa vào đâu mà nói như vậy? Lần này tôi nghiêm túc đấy, tôi đã quyết tâm muốn yêu đương hẹn hò với người ta lâu dài rồi, bây giờ không phải đang thịnh hành trào lưu từ đồng phục đến áo cưới sao? Tôi muốn có một tình yêu như thế.”Tiền Duy nghĩ thầm, dựa theo những gì đã xảy ra ở kiếp trước, thì dù anh có theo đuổi được Mạc Tử Tâm, cuối cùng hai người vẫn sẽ chia tay. Thế nhưng khi đối mặt với Tiền Xuyên kẻ đang mụ mị vì tình yêu, cô đoán chừng dù mình có nói gì thì anh cũng chẳng thèm tin.“Dù sao mày cũng đừng hi vọng chị sẽ làm quân sư bày kế hay giúp mày đáp cầu dắt mối.” Tiền Duy vô tình nhìn Tiền Xuyên một cái, “Hơn nữa Lục Tuân người ta cũng thích Mạc Tử Tâm, mày thử nghĩ xem, mày và Lục Tuân cùng cạnh tranh thì ai có khả năng hơn? Huống chi Lục Tuân và Mạc Tử Tâm đều là sinh viên khoa luật, bình thường cũng có nhiều cơ hội bên nhau hơn, người ta nói nhất cự ly nhì tốc độ, hai người họ đều là học bá của khoa luật, nói chuyện còn có chủ đề chung.”“Cái gì mà thử nghĩ xem?” Tiền Xuyên vừa nói vừa hận không thể xắn ống tay áo lên thể hiện cơ bắp của mình, “Tôi kém Lục Tuân điểm nào? Huống chi Lục Tuân vốn chẳng có ý gì với Mạc Tử Tâm. Bà không thấy thái độ của người ta hôm ăn lẩu đó à, cậu ta vốn chẳng muốn theo đuổi cô ấy, tôi thấy cậu ta chỉ tập trung ăn uống, gần như không nhìn Mạc Tử Tâm lần nào, ngược lại cậu ta cứ nhìn bà mãi thôi, nếu không phải người cậu ta nhìn là bà, tôi còn tưởng cậu ta thích bà đấy .”Lần này đến lượt Tiền Duy bất mãn “Cái gì mà người như bà? Tao thì sao?”“Bà nhìn lại bà đi, chẳng có dáng vẻ thục nữ tí nào, lúc nào cũng gầm lên với tôi; bà nhìn Mạc Tử Tâm người ta đi, người ta dịu dàng, ăn nói nhỏ nhẹ lại dễ nghe .”“Tiền Xuyên, tình thân của chị và mày đến đây là hết! Xéo đi!”***Sau khi tan rã trong không vui cùng Tiền Xuyên, Tiền Duy quay về ký túc xá, cô cố ý mua cho Lưu Thi Vận một phần cơm tối, nhưng cô nàng lại không có ở phòng. Cho đến khi cô ăn sắp hết phần của mình thì Lưu Thi Vận mới đẩy cửa bước vào phòng.“Mệt chết mợ, gần đây hội học sinh nhiều việc quá đi mất.” Cô ngồi phịch xuống ghế, sau khi cám ơn Tiền Duy liền cầm hộp cơm lên ăn như hổ đói, ăn được một nửa, cô chợt nhớ ra chuyện gì đó bèn hỏi, “Đúng rồi Tiền Duy, cuối tuần này có muốn tới khu vui chơi ở ngoại thành không? Hội học sinh đang tổ chức một chuyến tới đó, chúng tao bao hết xe, lịch trình mày cũng không cần quan tâm đâu, tao đã sắp xếp hết rồi, đi không? Nghe nói trong ấy có nhiều trò phết đấy .”Tiền Duy cũng chẳng mấy hứng thú với chuyện đó, cô lắc đầu “Tao không đi đâu, khó lắm mới đến cuối tuần, ở ký túc xá ngủ là sướng nhất.”Lưu Thi Vận có chút tiếc hận “Tiền Xuyên đi tao còn tưởng mày cũng đi đấy.”Vừa nghe đến cái tên Tiền Xuyên, Tiền Duy lập tức tỉnh ngủ hẳn, cái thằng nhóc này chẳng thích khu vui chơi bao giờ, lần này lại muốn đi ắt có mưu đồ “Khoa chúng ta có ai đi không? Mạc Tử Tâm đi à?”“Đi chứ.” Lưu Thi Vận chớp chớp mắt, “Lục Tuân cũng đi đấy .”“Vậy tao cũng đi!” Tiền Duy hào hứng đáp lời , Lục Tuân người ta và Mạc Tử Tâm đi công viên để bồi dưỡng tình cảm, cô tuyệt đối không thể để tên nhóc Tiền Xuyên xuất hiện giữa đường phá hoại được! Tuyệt đối không được!Lưu Thi Vận lại đang hiểu lầm “Giờ không tấn công song song nữa à? Mày bỏ Lý Sùng Văn, tập trung vào Lục Tuân rồi à?” Cô cười đầy ẩn ý, “Hoạt động lần này diễn ra trong hai ngày một đêm đấy, ngày đầu tiên chúng ta sẽ chơi trong công viên, ngày hôm sau thì vào khu rừng rậm bên cạnh công viên cắm trại, mày phải nắm chắc cơ hội này đấy!”Tiền Duy biết có giải thích thế nào cũng vô dụng, cuối cùng đành kệ cô nàng muốn nghĩ sao thì nghĩ vậy. Ebook Không Thèm Yêu Sếp của tác giả Diệp Phỉ NhiênChuyện mà Tiền Duy hối hận nhất đời này,Là năm 19 tuổi ấy, đắc tội với “ánh sáng học viện Pháp luật”, tên là Lục giúp em trai Tiền Xuyên, đào góc tường Lục Tuân, cướp đi ánh sáng trắng của ngờ một ngày kia, Lục Tuân trở thành sếp của cô, Tiền Duy đành phải làm trâu làm ngựa mà chuộc này ông trời cho cô cơ hội trở lại năm 19 tuổi, ôn lại tuổi trẻ ở Học Viện Pháp luật trước Duy nói cái gì cũng phải dỗ ngọt Lục Tuân trước, đảm bảo hắn cùng với ánh sáng trắng kia của hắn trở thành một vì sao cô giống như đang đắc tội Lục Tuân càng lúc càng sâu?Cứu mạng! Cô chỉ muốn giúp sếp trên con đường tình yêu tương lai, cũng không phải muốn cùng sếp yêu đương đâu!_Tiểu kịch trườngTiểu Duy sau lưng nhiều lần oán giận sếp Lục Tuân không có cuộc sống cá nhân sao? Cả ngày tăng ca tăng ca, anh ta không sợ tăng ca đến mức hỏng cả thận hả?Cho đến một ngày ——Sếp lớn gọi cô đến văn phòng Đêm nay đừng tăng ca, tới nhà tôi một Duy ???Lục Tuân đạm nhiên cười cười Một người sếp tốt không nên khiến cho nhân viên nghi ngờ, đêm nay để cho em tự xem xem, thận tôi hư hay không hư.

truyện không thèm yêu sếp