Cẩm Lí Tiểu Hoàng Hậu- 锦鲤小皇后 audio, Mới Cập Nhật: Chương 123 Phiên ngoại tiểu hoàng đế cùng tiểu Yêu Nhi,Dương gia có cái gả không ra gái lỡ thì,,Nàng sinh mà tâm trí non nớt, dẫn tới mười dặm bát hương trào phúng châm biếm,,Cho đến khi có một ngày, trong kinh đến Nguyễn Thị Cẩm Đan luôn gây ấn tượng với người đối diện bởi vẻ đẹp sắc sảo. (Nguồn: FB NV) Thông tin Profile tiểu sử, năm sinh, quê quán, chiều cao Nguyễn Thị Cẩm Đan. Tên thật: Nguyễn Thị Cẩm Đan. Năm sinh: 19-02-2002. Quê quán: Châu Đốc, An Giang. Chiều cao: 1m72 Read Chương 31: Thỉnh đại phu from the story Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu by Chutyty (Keisha Chu) with 30 reads. sung, cổđại. Mạnh Hoằng khom người, đưa bái thiếp. Hoa hậu Tiểu Vy đẹp xuất thần trong bộ ảnh mới, lúc quyến rũ, quý phái, khi nữ tính, sang trọng… Hành trình công lý tập 4: Kẻ nào đứng sau gài bẫy Hoàng? Sao Việt: Trấn Thành bảnh bao, Lý Nhã Kỳ thần thái đỉnh caoJennifer Phạm hóa nàng thơ ngọt ngào. ADVERTISEMENT Lý Tiểu Vệ Đích Phục Cừu. 1 năm ago by Sắc Lang Đô Thị. Tình trạng: Nguyên Bản (F) + Ngoại Thiên (C003) + Hậu Thiên (C002-2) truyện Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu của Tác giả (Cố Tranh), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, He, ngọt sủng, cung đấu, nhẹ nhàng, sảng văn Số chương: 123Editor: Bổn cô NươngNàng sinh ra không rành thế sự, dù đã lớn nhưng tâm trí vẫn còn ngây thơ, Dương gia cũng vì thế Z2TcM. 12-chom-sao download ai-no-ai-mot-loi-giai- download bac-tong-nhan- download bang download download bat-gia-t download bat-to-ly-t download be-kiem-ben download bo-bim-sua-la-si-quan-t download boi-nhan-duyen-tren-t download boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em-22 download boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em- download brothers-conflict-trai-phai-deu-bi-vay-quanh-boi-nam download cam-duong-quy-yen-47 download cau-ay-la-cu download cau-chu-em download 1, chang-re download chang-re-quan- download chang-re-quyen-the- download chi-can-xuyen-sach-van-may- download chi-dau-nhin-em-mot download chi-yeu-chieu-co-vo-be-nho-19 download chien-long-vo- download chung-ta-vo-duyen-nhung-may-anh-co download co-gai-bang-tuyet-ice-snow download co-vo-quyen-ru-ong-xa-dai-nhan-yeu-em-nu download con-duong-b download cong-chiem-nam-chu-benh- download cuoi-dai-duoc-chon download cuoi-ta-qua download cuoi-truoc-yeu-sau-mong-tieu-n download cuoi-truoc-yeu-sau-ong-xa-phuc- download daddy-tan-nhan-y download download dao- download de-nhat-danh- download d download download dich-thieu-ep-hon-vo-yeu-m download dieu-nhat-lam- download diu-dang-tan- download doc-the-khong-d download doc-tru download du-ho download download duong-luc-xuan-den-toi-nho- download duyen-troi-dinh-cau-ba-anh-khong-loi-thoat download em-la-vi-sao-chieu-sang-cuoc download hac-am-huyet-tho download he-thong-ep-toi-lam-kie download he-thong-hau-cung-nhi-thu-nguyen download download hoa-ra-anh-la-chang-trai-na download hoac-tong-toi-muon-t download hoan-ha download hom-qua-v download hong-tran-ai download hua-tien download hu download khong-khoan-n download kho download khong-trung-khong-thien-ha-khong download kinh-thien-k download kinh-thien-k download kinh-thien download download download lo-tay-xoa-nham-wechat-cua download luu-cong- download mao-son-troc-quy-n download mat-na-ho download minh-thien download moi-tinh-am-duong-vinh download mot-buoc-len-tien download mot-lan-the-than-ca-doi-da download mot-thai-ba-bao-papa-tong-tai-sieu- download mot-thai-hai-bao-giam-doc-hang-ti-yeu-vo-tan-xuong download mua-xuan-va-anh download nam-phi-tuyet-sac-cua-nu-hoan download ngao-the-dan-t download download ngoc download ngoc-tien-d download ngoi-sao-lon-qua-ca download ngot-ngao download nguoi-dau-yeu- download nguoi-san-a download nguoi-tinh download download download nhan-vat-chinh-lam-nguoi-ta-tranh-lui-chin-muo download nhan-vat-phan-dien-cong download nhat-ky-cham-soc-vai-a download nu-phu-co-ay-khong download nu-phu download nu-than-quoc-dan-canh-ng download nuong-tu-cuc-pham-tuong-cong-xin-tiep- download ong-bo-thieu-soai-13 download ong-xa-phuc-hac-sung-tan- download phan-1-toa-sang-cho- download phat-song-truc-tiep-kim-chu-cau-danh-th download phong-sach-luc-nua-dem-60 download phuong-tuo download download princess-snow-and-princ download quoc-sac-si download son-thuy-nhat-trin download sung-anh-den-tro download ta-o-giang-ho-lam-d download ta-tu-co-the-la- download tam-cong-chua-trong-lo download download than-y-quy-nu-cung-chieu-that-ho download than-y-t download thay-chi-gai-lay-nguoi-toi download thi-tam-tuon download thieu-tuong-ngai-cho-em-mot-tin download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-62 download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-79 download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian download thinh-the-tuyet download thu-nhan-chi-co-sat-thu-xuyen download tien-ma-don download tinh-sinh- download tinh-te-doc-sung-vo-tinh-nuoi-nh download tinh download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan-50 download tinh-yeu-mau-hoa-anh-tuc_qu download toi-la-mot-binh-hoa-trong-the-gio download toi-va-khach-tro-nu-23 download t download tong-tai-anh-nhan-nham-nguoi- download tong-tai-anh-nhan-nham-ngu download tong-tai-anh-qua-ba-dao-ro download tong-tai-daddy-khong-the- download tong-tai-lanh-lung-va-co-nang download tra-h download trieu-hoan-su-khuynh-thanh-phuc-hac-cuong-nu-khuynh-thanh download tro-ve-ben-em-diep-vin download trong-sinh-chi-thi-ai-hanh download trong-sinh-dai-dao download truon download truyen-bach-luy download truyen-ca-doi download truyen-ca-doi-nay-khong-roi download truyen-tong-giam-doc-anh-that-l download tu-chan-noi-chuyen-phiem-quan download tuong-kien-hoan_quy download van-may- download vinh-hang-thanh-vu download download vo-sac-cung-khuynh- download vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-tho download vuong-gia-tieu download vuong-gia-uy-ong-trum-mafia-thuong-chie download vuong-phi-cuo download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu-91 download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-qua-tim-duong-song-trong- download xuyen-ve-thoi- download y-phi-quyen-khuynh-thie download download yeu-anh-co-k download yeu- download yeu-tham-la-chuyen-m download Dương yêu Nhi vẽ tên của vậy, là vẽ, không phải khi nắm giữ bí quyết “vẽ”, tay Dương yêu Nhi đè lên trên bản du ký Tiêu Dặc viết khi trước, bắt đầu học mặt chữ trên Dặc không thể không đè lại mu bàn tay của nàng “không vội.”hắn ý thức được nàng khiếm khuyết quá nhiều thứ, không đơn giản chỉ là việc không biết viết chữ. Trải qua tuổi thơ đặc thù lúc nhỏ, khiến nhận thức chính xác của nàng đối với phần lớn chuyện người cùng việc đều vô cùng thiếu hụt, muốn dạy nàng hiển nhiên là chuyện không thể hoàn thành trong một tay Tiêu Dặc to lớn, hắn ấn ở trên mu bàn tay của Dương yêu Nhi, thì gần như đem toàn bộ tay nàng đều bao vây trong cái tay khác của hắn để trên giấy Tuyên Thành, đầu ngón tay chỉ vào chữ “yêu”, hỏi “Hiểu nó có nghĩa gì sao?”Dương yêu Nhi lắc đầu.“Hài tử, ý nghĩa nhỏ. yêu Nhi, liền đọc, chính là……” hắn dừng một chút, nói “Có ý nghĩa thân mật.”“yêu Nhi” hai chữ càng đọc, lại càng có loại cảm giác mềm mại. Nguyên bản cái tên này hẳn là có vẻ quê màu, ngược lại làm thành hương vị khác. Kêu một cái, tâm tựa hồ cũng mềm Dương yêu Nhi hiển nhiên ngay cả “Thân mật” có ý nghĩa gì cũng không biết, nàng ngoan ngoãn cho Tiêu Dặc ấn, trên mặt còn có một tia mờ Dặc nhìn bộ dáng của nàng, lại nghĩ tới đại điển phong hậu cử hành không lâu sau đó, hắn đột nhiên nói “Tên như vậy, thích hợp gọi trong chốn khuê phòng. Nhưng lại không thể gọi ở nơi thanh nhã. Trẫm đặt cho ngươi một cái tên, tương lai cũng có thể lưu vào sử sách.”Suy nghĩ một chút, nếu như sách sử viết, Tấn triều Hoàng Hậu Dương yêu Nhi…… Hình ảnh kia tựa hồ có chút hỉ cảm.“Tên?” Dương yêu Nhi lặp lại một lần, ngơ ngác nhìn ngón tay Tiêu Dặc tay trái cầm bút, chấm mực viết xuống “Nguyệt Yểu. Nguyệt, nơi Hằng Nga cùng thỏ nguyệt sống. Yểu, văn tĩnh tốt đẹp, thướt tha yểu điệu.” hắn vẫn chưa suy nghĩ, chỉ là hai chữ này dường như là đã sớm cắm ở trong đầu hắn. nói đến đặt tên, liền lập tức nhảy yêu Nhi gật đầu, kỳ thật không hiểu hai chữ này có thâm ý gì, nhưng nàng nghiêm túc nhìn chằm chằm hai chữ xinh đẹp kia, ngón tay ngo ngoe rục rịch. Cố tình Tiêu Dặc lại ấn nàng, ngón tay nàng vừa động, giống như cào vào trong lòng bàn tay của Tiêu bàn tay Tiêu Dặc tê dại một trận, hắn liếc mắt một cái, sau đó càng thêm dùng sức bắt được tay của Dương yêu Nhi “Đừng lộn xộn, trẫm cho động mới có thể động.”Dương yêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu, lập tức cuộn tròn ngón tay lại, nàng cuộn một cái, giống như phản lại bắt được ngón tay của Tiêu Dặc, có loại cảm giác thân mật nói không nên Dặc chỉ vào hai chữ kia, một lần lại một lần đọc cho Dương yêu Nhi nghe, để nàng nhớ rõ, lần sau nhìn thấy cũng sẽ nhận thức được. Rồi sau đó lại đem chữ “Dương” dạy cho nàng, để nàng học viết nhiều lần, lúc này mới buông tổng cộng năm là mở đầu khó Dặc đem giấy bút giao cho Dương yêu Nhi, đem mặt bàn gỗ tử đàn văn linh chi chia một góc cho nàng, cho nàng tự chơi ma dọn ghế tới, Dương yêu Nhi ngồi ghế, nửa người trên nằm sấp ở bức tranh trên bàn, cằm cũng gác trên giấy Tuyên Thành, liền như vậy cầm bút vụng về mà thong thả, bắt đầu hướng lên trên đầu vẽ chữ “yêu Nhi” đơn giản, nàng vẽ nhiều nhất. Tranh chữ “Dương” là một trận chiến lớn, xấu đến mức lộ ra vẻ quái dị đáng yêu. Hai chữ “Nguyệt Yểu”, thì hoàn toàn không nàng không có chút nào nhụt chí, càng sẽ không cảm thấy mất chí Dương yêu Nhi còn hứng trí bừng trước nay chưa từng làm qua việc như vậy, có mang theo hương mực, mang theo mùi hương giấy…… Hết thảy đều hương. Nàng hận không thể đem mặt chính mình đều dán lên trên giấy, thể hiệnsự gần gũi cùng yêu Dặc nhìn chằm chằm nàng một lúc, xác nhận nàng chơi đến hứng khởi, liền đi làm chuyện của đi Tây Noãn Các triệu kiến đại thần, mà lần này lại không chỉ một mình Khổng Phượng Thành, còn có hai vị đại học sĩ khác. Tiêu Dặc mặc dù là hoàng đế, nhưng muốn đồng thời nhìn thấy bọn họ cũng rất khó. hắn chưa tự mình chấp chính, hiện giờ chính vụ đều qua tay nội các, các vị đại nhân nội các đều thành người bận rộn, tự nhiên không thời gian ngày ngày tới thăm, gặp mặt thánh Dặc ở Tây Noãn Các một lúc, chính là hơn một canh đại thần bày tỏ lòng trung thành xong rồi, lại phê bình hiện tượng không tốt trong triều, trong cung, lúc này mới chưa đủ thèm mà rời chính là một lần giao phong ngầm, các đại thần đang thử vị đế vương thiếu niên này, mà Tiêu Dặc cũng không lên tiếng thu lấy tin tức từ trên người bọn các đại thần lui ra, trong Tây Noãn Các nhanh chóng khôi phục lại sự yên nay Thái Hậu ngược lại thông minh hơn, cũng không lại phái người đến Dưỡng Tâm Điện nghe ngóng. Tiêu Dặc muốn chính là cái kết quả này. Chờ Thái Hậu phản ứng lại, nàng đã từng bước mộtmất đi sự khống chế đối với Dưỡng Tâm Điện, hẳn đã là chuyện thật lâu về Vương Tiêu Chính Đình là một người thông minh, nhưng Việt Vương cũng phạm vào sai lầm của phần lớn kẻ khác, bọn họ đều khinh thường Dặc tâm tình không tồi, kết quả đứng dậy, mới phát hiện trên bàn tay chính mình ấn trên bàn, lại ấn ra một dấu mực rồi, khi hắn tới quên lau tay, Dương yêu Nhi lại lại cho hắn nét mực thế nhưng còn ở trên tay. Tiêu Dặc ngược cũng không tức giận, hắn chỉ là nghĩ, cũng không biết vừa rồi có lộ ra dấu mực bàn tay không, nếu lộ ra, chỉ sợ những cái đại thần đó đáy lòng càng khinh thường hắn, cho rằng hắn sống trong cung thật chật vật……Tiêu Dặc khóe miệng cong hạ, nhưng trong giây lát lại biến mất không thấy.“đi đi, đi trở về.”“Là.”Thời điểm Tiêu Dặc trở lại Hàm Xuân Thất, Dương yêu Nhi vẫn còn ghé vào bàn vẽ, vị trí thủy chung không có thay đổi qua. Cho dù Tiêu Dặc đi rồi, nàng cũng chỉ chiếm một góc nho nhỏ như vẫn đang cầm bút, tiếp tục vẽ tự. Giấy Tuyên Thành đã thay đổi vài Dặc đến gần nhìn lên, đầu bút kia mực cũng không có chảy xuống, nhưng nàng dường như chưa phát giác ra, còn nghiêm túc mà vẽ chữ. trên mặt nàng đầy mực, chóp mũi cũng nhễ nhại mồ hôi.…… Nàng rốt cuộc đã viết có bao lâu rồi?Tiêu Dặc quay đầu hỏi Lưu ma ma “Trẫm đi rồi, nàng viết bao lâu? Giữa đường có lười biếng không?”Lưu ma ma lắc đầu “cô nương là một hài tử thành thật, làm sao có thể lười biếng. Hoàng Thượng đirồi, nàng liền vẫn luôn viết viết vẽ vẽ chưa từng dừng qua.”Tiêu Dặc ngẩn ra, nghĩ nghĩ lại cảm thấy thật là cái tiểu ngốc đi rồi, không có ai mở miệng kêu nàng dừng lại, nàng liền cứ vẫn luôn Dặc vươn tay, bắt được bút trên tay Dương yêu yêu Nhi tựa hồ có chút buồn ngủ, nàng chậm chạp chớp mắt, lông mi run lên, sau đó mới thong thả ngẩng đầu nhìn Tiêu Dặc. Khi thấy Tiêu Dặc, nàng dường như có chút cao hứng, là cao hứng đi? Tiêu Dặc cũng không biết. Nhưng mắt nàng trông mong nhìn chằm chằm hắn, sau đó ——Nàng chỉ chỉ đầu bút, lại chỉ chỉ nghiên mực, một khuôn mặt cơ hồ đã muốn nhăn thành cái bánh bao ra là chờ hắn trở về mài mực cho đấy!Tiêu Dặc tức giận bắt lấy cằm của nàng ngắt một phen, Dương yêu Nhi còn ngây ngốc nhìn chằm chằm hắn, mỉm cười với hắn. Tay Tiêu Dặc ngắt nàng buông lỏng lực đạo, sửa thành mạnh mẽ vuốt nhìn cằm nàng bị vuốt ve ra dấu hồng nhạt, giống như bị đóng dấu, Tiêu Dặc liền có loại cảm giác sung sướng nói không nên lời.“Ngày mai luyện tiếp.” hắn nói “Hôm nay bánh bao gạch chua không?”hắn nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng, thật giống như nàng chính là một cái banh bao gạch giả có lời muốn nói yêu Nhi có tên mới rồi!Phu thê Dương thị đặt tên không được tốt, tiểu hoàng đế đặt lại cho nàng rồi! Tên mới ngụ ý ký thác hết thảy tốt đẹp! Tiêu Chính Đình không thể không tiến cung lần hắn đuổi tới Vĩnh An Cung thì Thái Hậu đang nổi giận đập chén sứ trong tay, chén sứ màu đỏ tốt đẹp bay đi đụng vào góc bàn, mảnh sứ vỡ vụn bắn ngược lại làm ngón tay nàng bị đau đến thét lên, Vĩnh An Cung trong lúc nhất thời trở nên càng thêm hỗn Chính Đình không dấu vết nhíu hạ mi, nhưng chờ khi bước vào cửa, nét mặt hắn lại trở nên dịu dàng, nếu nhìn kỹ, còn có thể phát hiện lẫn trong đó có một chút lo lắng.“Mẫu hậu.” Tiêu Chính Đình bước nhanh tới, hành lễ một cái thật Hậu ngồi ở trên ghế, cũng không thèm nhìn tới hắn, chỉ trong mắt đầy tức giận mà nhìn chằm chằm cung nữ trước mặt. Cung nữ kia quỳ gối bên chân Thái Hậu, đang run rẩy cho thoa dược lên miệng vết thương của Thái Chính Đình cũng kiên nhẫn, lại gọi một tiếng “Mẫu hậu.”Thái Hậu lúc này mới âm thanh lạnh lùng nói “Việt Vương tới làm cái gì?”Thái Hậu đã quen luôn thuận buồm xuôi gió từ lâu, sớm đã quên mất lần bị ấm ức trước kia là khi nào. Chuyện phát sinh gần đây, cố tình cứ một kiện lại một kiện đều không hợp ý nàng. Để nàng lùi mộtbước cũng tạm được, để nàng lùi hai bước ba bước, nàng liền không nhịn được nữa. Tiêu Chính Đình mở miệng, chắc lại muốn khuyên nàng…… không nghe cũng được!Tiêu Chính Đình lại tiến lên vài bước, nhìn chằm chằm bàn tay bị thương của Thái Hậu một lát, nói “Mẫu hậu tức giận, như thế nào lại dày vò chính mình? Nhi thần gần đây vừa vặn được một hộp thuốc mỡ, mua từ nước láng giềng, bôi vào chỗ đau, đợi sau khi hồi phục cũng không lưu lại vết sẹo.” Tiêu Chính Đình thở dài, nói “Đợi sau khi hồi phủ, nhi thần liền sai người đưa vào trong cung.”Thấy Tiêu Chính Đình không có nhắc tới chuyện bàn luận trong triều,Thái Hậu lúc này mới cảm thấy bực bội trong ngực tiêu đi một ít. Nàng chuyển mắt nhìn nhìn Tiêu Chính Đình, thấy đáy mắt hắn hàm chứa tia lo lắng, không giống giả vờ, khấu khí kia của Thái Hậu mới hoàn toàn tiêu tán sao còn có Tiêu Chính Đình cùng nàng đứng chung một chỗ. Nàng lại nắm giữa quyền lực cùng địa vị của hắn, dù thế nào đi nữa, hắn cũng đều sẽ không phản bội mặt Thái Hậu cuối cùng cũng thấy được chút ôn hòa, nàng nói “Việt Vương có tâm.”“Đây vốn là bổn phận của nhi thần.” Tiêu Chính Đình khom người nói, cũng không tranh Hậu vẫy tay cho lui cung nữ trước mặt, gọi Tiêu Chính Đình đến trước mặt, trước oán hận phát tiết một hồi, đem đám đại thần kia mắng một lần từ đầu đến chân.“Cũng không phải thứ tốt đẹp gì! Lúc này lại dám tụ một chỗ muốn giáo huấn ai gia…… Muốn ở trước mặt tiểu hoàng đế lấy lòng sao? Cũng thật không nhớ trước kia đã làm những gì?” Nàng mắng các đại thần xong, tiếp theo lại mắng cái nữ nhân đưa đi Dưỡng Tâm Điện kia “Quả nhiên là nha đầu ở hương dã, hành vi thô tục, mặt xấu tâm ác! Vậy mà dám đưa tới phiền toái lớn như vậy cho ai gia, ngược lại để tội của đồ cẩu này đều tính ở trên đầu ai gia!”Tiêu Chính Đình giọng điệu bình tĩnh nói “Việc này cũng không phải là lỗi của mẫu hậu, mặc kệ nha đầu kia rốt cuộc là thông minh hay vụng về, nói cho cùng vẫn làm người chán ghét, nếu có người muốn mượn đề tài, cuối cùng có lẽ cái kết quả cũng như vậy.”Thái Hậu ấn đường nhăn chặt, hỏi “Ai gia này liền sai người đến đem nha đầu kia về……” nói tới đây, Thái Hậu gắt gao cắn chặt răng “Thứ không có bản lĩnh! Chết đã là tiện nghi cho nàng!”Tiêu Chính Đình nói “Cần có một cái lý do.”Thái Hậu nhíu mày nói “Còn muốn cái gì lý do? Liền lấy tội danh mạo phạm Hoàng Thượng, liền có thể xử tử. một cái nha đầu ở thôn quê, chẳng lẽ còn có người vì nàng kêu oan sao?”“Kia mẫu hậu cũng phải hướng tổ tông thỉnh tội.”Thái Hậu nhướng mày, bất mãn nói “Ai gia thỉnh tội gì? Ngươi không phải cũng đã nói, này cũng khôngphải là ai gia sai lầm, bất quá là có kẻ dụng tâm kín đáo, cố tình lợi dụng việc này tới để chỉ trích ai gia sao?”“Đây chính là cái thiệt thòi, ngài phải nhận.” Tiêu Chính Đình nói tới đây, lại chuyển, nói “Bằng không, phải đổi lý do.”“Đổi thành cái gì?”“Đem nàng truyền tới Vĩnh An Cung, lấy nàng cử chỉ thô bỉ, ác hình ác trạng, lý do không tôn trọng Thái Hậu, đem đi xử tử.”Thái Hậu tuy rằng đối với thế cục trong triều không rõ ràng, lại vì trong tay nắm quyền lực quản lý hậu cung mà tự phụ, nhưng trải qua Tiêu Chính Đình nhắc nhở như vậy, nàng cũng hiểu được điểm khác biệt giữa hai lý do mạo phạm Hoàng Thượng, đó là đem mạng người tính ở trên đầu tiểu hoàng đế. không chỉ không thể giải quyết phiền toái, ngược lại còn dẫn tới oán giận cùng trách móc. Tới trong miệng của những đại thần đó, có lẽ còn muốn nói là nàng nóng lòng phủi sạch quan hệ nếu đổi thành người bị mạo phạm là nàng mà bị xử tử, đó là đem mạng người tính ở trên người mình, chỉ cần xử lý sạch sẽ quyết đoán một chút. Người khác ngược lại cũng không thể cười được nữa. Các đại thần cũng không thể lại trắng trợn tuyên cáo, nói một cái nha đầu mạo phạm hoàng quyền, đem thể diện của Hoàng Thượng đạp xuống dưới…… Chỉ có thể như vậy để yên ổn mà qua Hậu cũng không sợ cõng một cái mạng người. Nghĩ tới nghĩ lui cái biện pháp này đối với nàng tuyệt đối không gây trở Hậu thế này mới rốt cục mỉm cười, nàng nhìn Tiêu Chính Đình, thấp giọng nói “Việt Vương thật sựlà người tri kỷ nhất trong cung, cũng đích xác là quân sư của ai gia.”Tiêu Chính Đình vội cười lên, nói “Nhi thần đã nói qua, đây là bổn phận của nhi thần, nhi thần còn cảm thấy đối với mẫu hậu quan hệ chưa đủ tốt đâu.”nói một phen xuống dưới, Thái Hậu phiền lòng đã giải mặt mày hớn đến khi Tiêu Chính Đình rời đi, Thái Hậu tự nhiên lại thưởng hắn không ít đồ bóng lưng Tiêu Chính Đình, Thái Hậu còn nói một câu “Nhà mẹ đẻ ai gia …… Thế nhưng so ra còn thua kém một cái Việt Vương. Xảy ra chuyện, chỉ biết khuyên ai gia thu liễm, chịu đựng, hành sự theo quy củ! Ngoài ra, cũng không tìm được cái biện pháp khác…… Vậy thì có tác dụng gì chứ?”Đại cung nữ một bên cười cười, phụ họa khen ngợi “Cũng không phải nhà mẹ đẻ nương nương khôngtốt, chỉ là Việt Vương điện hạ quá mức xuất sắc, có hắn quan tâm nương nương, vì nương nương ra chủ ý, cái khác tự nhiên đều chỉ có thể đứng một bên.”Thái Hậu nghe vậy, trong lòng càng cảm thấy cao cung nữ nói một phen, lại khen Việt Vương, lại nịnh hót cái tiểu cung nữ cũng bắt chước nói “Đúng nha nương nương, Việt Vương thông minh, tuổi trẻ tài cao, so với người bên cạnh mạnh hơn nhiều. Người như vậy, đối với nương nương vô cùng quan tâm, nương nương nên cao hứng mới phải, hà tất vì lũ tiểu nhân đó mà sinh khí.”“Đúng vậy, Việt Vương tư thế oai hùng, trong cung ngoài cung không ít người hâm mộ ghen ghét đâu……”Tươi cười trên mặt Thái Hậu đột nhiên thu lại, nàng quay đầu nhìn chằm chằm mấy cái cung nữ kia quét một vòng, hỏi “Các ngươi cũng cảm thấy Việt Vương tốt?”Mấy cái cung nữ trong lòng thấp thỏm, không đoán được ý tứ của Thái Hậu, nhưng vẫn cẩn thật gật đầu, nói “Việt Vương đúng là thực tốt……”Thái Hậu sắc mặt trầm xuống, bóp lấy bộ giáp dài trên tay, cười lạnh nói “Các ngươi tuổi còn nhỏ, chẳng lẽ xuân tâm nhộn nhạo, muốn trèo lên người Việt Vương?”Mấy cái tiểu cung nữ giờ mới biết tự mình nói sai, vội vàng quỳ xuống đất xin tha, miệng hô “Nô tỳ không dám……”“Nô tỳ thân phận ti tiện, sao dám tơ tưởng đến Việt Vương điện hạ……”“Thái Hậu nương nương tha mạng……”Thái Hậu giễu cợt nói “Thu hồi những cái tâm tư đó của các ngươi, chớ có mơ mộng thấy người sang bắt quàng làm họ!”“Nếu lại để ai gia nghe thấy những lời này……” Thái Hậu lạnh lùng cong môi, nói “Liền đem các ngươi đày đi ban thưởng cho những cái thái giám đó đi!”Các cung nữ sắc mặt trắng bệch, nơm nớp lo sợ, đồng thanh nói “không dám, nô tỳ cũng không dám nữa.”Thái Hậu lúc này mới thoải đối với loại cảm giác khống chế tính mạng cùng địa vị người khác này, rất là mê muội. Chỉ cần Tiêu Chính Đình cùng nàng đứng chung một chỗ, nàng sẽ không sợ những người đó ngáng chân……Lại nói bên này Tiêu Chính Đình rời khỏi Vĩnh An Cung, đợi đến khi đi thật xa, hắn đột nhiên dừng lại, hướng tới phương hướng Dưỡng Tâm Điện đi qua, nói “đã vào cung, vẫn là nên thỉnh an Hoàng Thượng.”Gã sai vặt gật đầu “Điện hạ nói phải.”Dứt lời, hai người liền hướng Dưỡng Tâm Điện đi thấy càng đi càng gần, Tiêu Chính Đình lại lần nữa dừng bước, hắn hướng đường tắt nhìn mộtcái,trống không, đừng nói là người, ngay cả cái bóng cũng không phất như lần sơ kiến trước, bất quá là hắn nhất thời ảo giác đến đây, chính Tiêu Chính Đình cũng không nhịn được bật lẽ chính mình thực đã nhìn thấy thấy tiên nữ?“Điện hạ?” Gã sai vặt thấy hắn bất động, không khỏi nghi hoặc lên tiếng.“không có việc gì, đi thôi.”Hai người một đường đi đến Dưỡng Tâm Thượng thân thể ốm yếu, dưỡng ở tẩm cung Hàm Xuân Thất sau Dưỡng Tâm Điện, sau khi Tiêu Chính Đình cầu kiến, liền được thái giám trực tiếp dẫn tới Hàm Xuân bước vào cửa, Tiêu Chính Đình liền thấy hai nữ tử ăn mặc hoàn toàn khác với các cung nữ. Hai nữ tử này, một người ngũ quan lớn lên ôn nhu hào phóng, một người ngũ quan lớn lên mềm mại nũng nịu, có vài phần ngựa gầy Dương Châu thái độ. Tiêu Chính Đình trong lòng sáng tỏ, hai nữ nhân kia hẳn là do Thái Hậu sau này đưa cuộc vẫn là xuất thân hương dã, hai người này đột ngột trông thấy hắn, dưới hốt hoảng, ngay cả hành lễ cũng sai, càng không nói đến sau khi ngẩng đầu, trên mặt còn phiếm hồng, thế nhưng có vẻ thẹn thùng. Tiêu Chính Đình nhìn đến trong lòng buồn cười, nhanh chóng thu hồi ánh mắt, bước vào trong Thảo thấp giọng hỏi cung nữ “Đó là ai?”“Việt Vương điện hạ.”Nguyên lai là một Vương gia. Phương Thảo vỗ vỗ ngực, thầm nghĩ, quý nhân trong khinh thành thật là một cái lớn lên so một cái đẹp hơn, khí thế cũng lợi hại. Tìm kiếm khắp bên trong Dân Trạch huyện, cũng tìm không ra nhân vật như vậy tới……Nàng cùng Nhụy Nhi tới nơi này, thật là phúc phận đời trước tu được! Phương Thảo hưng phấn Chính Đình vào trong nhà, một cổ dược vị trước xông vào Xuân Thất này, cùng với lần trước hắn tới không có gì khác biệt, cũng không có bởi vì một quẻ của Khâm Thiên Giám mà có điều thay đổi. Cửa sổ trong phòng đóng chặt, rèm trướng rũ xuống, giống như bị bao phủ dưới một cái bóng. Chỉ cần bước vào, liền làm người cảm thấy bị đè nén, tối tăm, cùng với ngột ngạt nặng nề không nói nên lời.“Thần gặp qua Hoàng Thượng.” Tiêu Chính Đình đứng trước giường, hành đại âm Tiêu Dặc khàn khàn u ám truyền ra từ sau màn trướng “…… Đứng lên đi.”Tiêu Chính Đình đứng thẳng thân mình, giọng nói không nóng không lạnh hỏi Tiêu Dặc thân thể như thế nào “Còn thỉnh Hoàng Thượng bảo trọng long thể, thần vài ngày trước đóđi du ngoạn nước láng giềng, nghe nói câu lệ nổi danh y, nếu có cơ hội, ngày khác thần định mang vị danh y kia mời đến kinh thành……”Tiêu Chính Đình nói đến một nửa, đột nhiên dừng vì hắn phát hiện các bảo vật trong phòng, thế nhưng thả một đốm hồng bình cổ cao, trong bình cắm mấy cành hoa dài ngắn không đồng nhất, toàn thân màu trắng, không có cắt tỉa, nhưng chìm trong mộtmảnh đen tối, cũng đã đủ chói mắt, cũng đủ mỹ lệ động lòng người. Giống như ánh ban mai bình minh buổi sáng phá vỡ tối tăm…… hiện ra vẻ không hợp với cảnh vật chung quanh, nhưng lại mạc danh phù hợp, làm gian nhà thêm một một chút màu sắc làm lòng người vui Chính Đình thậm chí cảm thấy chính mình có thể ngửi thấy hương hoa thơm ngát kia, ước chừng còn mang theo mùi vị của sương Thượng khi nào lại có nhã hứng như vậy?Tiêu Dặc bệnh tật quấn thân nhiều năm, áp lực thời gian dài, tính cách sớm đã bị mài dũa, trở nên tối tăm táo bạo, tính tình hay thay vậy người, nào có hứng thú yêu thích cái gì hoa cỏ?Phải là nhìn vạn vật trên đời này đều cảm thấy đáng ghê tởm chán ghét mới đúng!Tác giả có lời muốn nói Hoa của yêu Nhi, là màu sắc duy nhất trong Hàm Xuân Chính Đình cũng là cái người thông Hôm nay không có thêm càng, nhưng ta vẫn hy vọng các ngươi có thể khen khen ta. Phương Thảo, Nhụy Nhi cuối cùng bị an trí tại Hàm Xuân Thất, Hàm Xuân Thất phòng trống khôngnhiều lắm, các nàng chỉ có thể cùng hai cung nữ khác chen chúc một nàng tuy rằng xuất thân hương dã, nhưng cũng có chút thông minh. Các nàng hiểu được, khoảng cách với thiên tử càng gần, tự nhiên cũng càng dễ dàng đón nhận thánh sủng. Lúc đến Vĩnh Yên cung các mama cũng đã dạy bảo cẩn thận, muốn các nàng dốc hết sức lực trụ lại bên cạnh hoàng thượng……hiện giờ cũng không phải đã được giữ lại bên người rồi sao?Các nàng thầm nghĩ, thật ra cũng không khó như trong tưởng tượng vậy, đương nhiên Dương yêu Nhi kia có lẽ làm không yêu Nhi cùng nơi này cách không biết bao nhiêu bức tường, khoảng cách không phải chỉ xa thôi Dặc không rảnh bận tâm hai người mới đưa tới, có năng lực tác dụng, chỉ cần một cái là đủ. Nhiều thêm hai cái nữa, cũng chỉ là trợ lực cho người đi đến Dưỡng Tâm Điện Tây Noãn cái nha đầu kia quỳ trên mặt đất, cùng với một đám cung nhân cung tiễn hoàng thượng. Các nàng không dám ngẩng đầu tùy tiện đánh giá, vì thế chỉ có thể nhìn khi Tiêu Dặc đi thoáng qua, vạt áo lay động kia, trên vạt áo như thêu chỉ vàng tinh mịn, rất chói mắt……Tiêu Dặc ở Tây Noãn Các triệu kiến Văn Hoa Điện đại học sĩ Khổng Phượng Thành, người này xuất thân bần hàn, ở dân gian có chút danh vọng, tại triều đình cũng có tiếng ngay thẳng cô độc. Nhưng người có thể ngồi vào vị trí này, làm sao thực sự có thể chỉ sống ngay thẳng cô Phượng Thành đi lên phía trước nói một phen “Hoàng Thượng long thể có mạnh khỏe” “Thần gần đây có đọc một cuốn sách” này nọ phun nước miếng, sau đó lão đầu này mới đổi đề tài, phên pháncác quan viên trong triều không tuân tổ chế, dụng tâm kín đáo…, có vài tội Tiêu Dặc tuổi còn nhỏ, nội các Đại học sĩ đã từng làm lão sư của hắn, cho nên hắn đối với Lỗ Phượng Thành hiểu biết rất sâu sắc. Đây là ưu thế của hắn. Trong mắt người khác bởi vì hắn không có nhà ngoại làm chỗ dựa, tuổi lại còn nhỏ, ngay cả hậu cung đều bị thao túng trong tay Thái Hậu, mà khinh thường hắn cho hắn thời gian, hắn cũng đã đem những người này đều sờ Phượng Thành nói nhiều lời như vậy, bất quá là muốn chứng minh có “bất tuân tổ chế” một muốn ở trước mặt Tiêu Dặc nắm lấy công đầu. Dù sao tân đế tự mình chấp chính cũng không thể ngăn cản được, không trước mọi người bán một cái tốt. Chỉ là vào thời điểm lấy lòng, đều đánh vào tên tuổi đại nghĩa quốc gia, đều làm ra vẻ oán giận dâng trào bộ Huệ đế còn sống, đã bị đám thần tử dùng đủ loại thủ đoạn như vậy đùa giỡn xoay vòng, Tiêu Dặc cũng xem thấu triệt để, hiện giờ lại xem đại học sĩ biểu diễn, liền khó tránh cảm thấy không thú vị......Thậm chí còn có một tia phiền Dặc không kiên nhẫn, nhưng lại đem tia không kiên nhẫn này giấu chỉ di chuyển ánh mắt, dừng lại trên cái bình hoa cao nửa người trước hoa bên trong cắm toàn là tranh cuốn, nhưng không tìm thấy dấu tích của hoa cỏ. Rốt cuộc hoa cao như vậy rất khó tìm...... Cũng không biết hiện tại là giờ nào, chỉ sợ lại muốn đưa hoa tới cửa...... Hôm nay hái cái gì hoa? không thấy người, chẳng lẽ lại muốn ngồi ở bên ngoài bậc thang ngốc chờ? Có phải nên nói nàng không cần đem hoa tới, hoa kia không đến hai ngày liền héo, khô, xấu đến mức không nhìn ra bộ dáng lúc trước, chung quy nàng lăn lộn như vậy, cũng phiền toái......Tiêu Dặc bên này tinh thần đều đã bay xa trăm kia Khổng Phượng Thành rốt cuộc diễn đến lòng đầy căm phẫn, quỳ xuống đất dập đầu, vang “bang bang”.Tiêu Dặc lúc này mới đứng dậy vòng đến trước bàn, bắt chước mặt đầy phẫn nộ, lo lắng xen lẫn, lại duỗi tay đem Khổng Phượng Thành nâng dậy “Trẫm hiểu được lão sư là vì trẫm một lòng suy tính......”“Đây là bổn phận của thần......”Hai người lại một phen diễn màn tình cảm thắm đến khi Khổng Phượng Thành mở miệng, nói ra mưu đồ kế tiếp.“Qua hai ngày nữa, thần liền sẽ thỉnh Hoàng Thượng tự mình chấp chính......”Kế hoạch này dĩ nhiên Khổng Phượng Thành trước kia đã chuẩn bị tốt, hắn cũng không chủ động nói, mà chờ Tiêu Dặc sắc mặt nôn nóng, vừa giận vừa lo, chủ động thỉnh giáo “lão sư có không biện pháp”, hắn lại bày ra vẻ mặt khó xử, giống như làm cái đại cống hiến nói canh giờ bất tri bất giác liền trôi Dặc thật sự lười lại nghe Khổng Phượng Thành dong dài, hắn liền gọi Triệu công công tới hỏi “Giờ nào?”Triệu công công nói “Hồi Hoàng Thượng, hiện giờ đã là giờ Dậu một khắc.”Canh giờ không còn lúc này có lẽ đang ngồi ở bậc thang, đợi hang nửa canh công công lúc này lại nói “Mới vừa rồi Vĩnh An Cung có sai người tới hỏi.”Tiêu Dặc ninh đầu lông mày, lại vừa đúng lúc lộ ra vẻ bi phẫn, nhẫn nại. Khổng Phượng Thành thu bộ dáng này của hắn vào mắt, liền chủ động nói “Thần cáo lui.”Tiêu Dặc gật đầu, biểu lộ vài phần không đành lòng, nói “Hôm nay vất vả lão sư.”Khổng Phượng Thành liền nói “không dám”, sau đó mới lui ra khỏi Tây Noãn Các, Khổng Phượng Thành quay đầu lại liếc mắt một cái, mơ hồ thoáng nhìn qua cung nhân đứng bên ngoài, bộ dáng kiêu căng ngạo mạn, thật là người trong Vĩnh An Cung, hắn thế này mới nhíu hạ cung không được phép tham gia vào chính chuyện phong Hậu, đến chuyện hôm nay, bàn tay Thái Hậu thật sự quá dài. một lời không hợp, đến một chém liền chém Dặc biết rõ quyền lợi quan trọng, cho nên hắn cũng hiểu rõ sẽ không có người vui khi cùng người khác chia sẽ quyền Hậu bị vây hãm trong thâm cung, ánh mắt thiển cận, nhưng chính nàng cũng đến cùng hắn tranh giành quyền lực, huống chi những đại thần tay cầm thực quyền đó? Ai đều nghĩ đến Hoàng đế làm chủ, vậy tất nhiên đạt đến cái kết mái nhân cơ hội cấp cho Thái Hậu một cái hố, Tiêu dặc cũng hoàn toàn không cảm thấy sung khái từ lúc hắn bắt đầu hiểu chuyện, hắn liền rất khó khoái hoạt một lần.“Truyền Ngự Thư Phòng bày thiện.” Tiêu Dặc công công cúi người hỏi “Bày ở trong Noãn Các?”“không, bày ở Hàm Xuân Thất.” nói xong, Tiêu Dặc dừng lại “Hôm nay Dương cô nương đã đi?”Triệu công công nơi nào biết cái này, nhưng làm cái nhân vật mặt mũi duy nhất bên người Hoàng Thượng, sao có thể mở miệng nói “nô tài không biết”, vì thế hắn quay đầu, lập tức phái một cái tiểu thái giám đi Dặc thấy thế lúc này mới ấn hạ người “đi đi, trở về.”“Là.” Triệu công công vội đi theo, thầm nhủ, ngày sau có phải hay không cẩn thận nhìn chằm chằm vị Dương cô nương kia? Ít nhất ở thời điểm Hoàng Thượng hỏi đến, còn có thể trả yêu Nhi thật lại có đi Hàm Xuân Thất, trong tay cũng có cầm hoa, so sánh với trước kia cũng nhiều hơn. Bởi vì Xuân Sa nghĩ, trái phải cũng đưa cho Hoàng Thượng, một hai cành hoa cũng khôngthành được bộ dáng, cắm vào bình hoa cũng tẻ nhạt. Vì thế nàng liền tàn nhẫn, ngắt một nắm đưa cho Dương yêu Nhi, trông chờ Dương yêu Nhi đưa Hoàng Thượng lấy dù vẫn là đem nguyên bản hoa của Hoàng Thượng cho Hoàng Thượng để tranh sủng, cảm thấy nơi nào quái quái......Hôm nay trên thềm đá Hàm Xuân Thất không có hoa dại, đầu tường chim chóc bay qua cũng không có, ngay cả Hoàng Thượng cũng không yêu Nhi nhìn đông nhìn tây một trận, cảm thấy không thú vị, liền cầm lấy một mớ hoa chuẩn bị trở về. Chỉ là không có đợi nàng đi, Phương Thảo cùng Ngụy Nhi bắt gặp nàng. Thấy Dương yêu Nhi trong tay lại cầm hoa, Phương Thảo tâm tư khẽ động, đi về phía trước, cười nói “yêu Nhi còn nhớ rõ ta sao?”không có lão ma ma bên cạnh, lá gan Phương Thảo lúc này lại yêu Nhi hơi ngẩng đầu, nhìn nhìn Phương Thảo, lại nhìn nhìn Ngụy Nhi bên người nàng, rất quyết đoán đong đưa mặt Phương Thảo cứng lại trong chớp mắt, nhưng nàng cũng biết không thể cùng ngốc tử so đo đạo lý, liền đi xuống nói “Chúng ta là đồng hương nha, trước kia ta đi ngang qua nhà ngươi, gặp qua ngươi vài lần. Ngươi không nhớ rõ ta, ta lại nhớ rõ ngươi.”nói, nàng liền duỗi tay muốn mò hoa trong tay Dương yêu Nhi “Đây là ngươi nơi nào hái? thật là đẹp mắt. Ta không được rời nơi này, còn không có cơ hội hái hoa đâu.”“không biết.” Dương yêu Nhi nói. Nàng không biết hái ở nơi Phương Thảo lại cảm thấy đây mới chính là lí tiểu ngốc tử nhưng thật ra khá thông minh, biiét hái hoa hống người, hôm nay còn hái một hơi nhiều như cùng Ngụy Nhi được lệnh, phải tiếp cận lấy lòng Hoàng Thượng, nhưng lấy lòng như thế nào? Nếu có thể y theo biện pháp của Dương yêu Nhi, kia liền hảo!Tròng mắt nàng xoay chuyển, nói “Hoa này ta rất thích, không bằng ngươi đổi cho ta đi.” nói xong, nàng liền thật làm động tác, trực tiếp muốn lấy hoa từ trong tay Dương yêu Nhi, cũng mặc kệ người ta có nguyện ý hay tử này thật dễ dỗ nha, liền lấy đồ ăn thừa đi đổi, cũng có thể đổi đến yêu Nhi lại cảm thấy, nghe người này nói chuyện thật mệt nhìn chung quanh một vòng, sau khi xác định không có vật gì đáng giá chính mình lưu luyến, Dương yêu Nhi lập tức xoay người rời Thảo làm sao nghĩ tới nàng sẽ như vậy?Duỗi tay muốn lôi kéo Dương yêu Nhi, lập tức bắt vào khoảng không. Phương Thảo nóng nảy, thầm nghĩ ta ở trong này sợ người khác còn không tính, chẳng lẽ còn sợ Dương yêu Nhi ngươi sao?Nàng bước nhanh đi lên, một phát bắt được cánh tay Dương yêu quan xinh đẹp của Dương yêu Nhi nhăn lại một chỗ, nàng kêu “A!”Đám người Xuân Sa ngoài cửa nghe thấy tiếng động, vội vàng xoay người tới, bước nhanh vào cửa “Làm cái gì vậy?” nói, các nàng liền đồng thời gạt bỏ tay Phương Thảo đang lôi Thảo cũng không nghĩ tới những người này phản ứng lớn như vậy, nàng ngượng ngùng cười nói “Ta chỉ là kéo nàng một chút, muốn cùng nàng nói chuyện thôi.” nói đồng thời buông lỏng tay, chính là trong đáy mắt hiện rõ không cam ngốc tử vào cung chẳng lẽ cũng thông suốt? Biết hoa trong tay vô cùng quan trọng. Liền khôngchịu tùy ý đưa cho người ta?Xuân Sa cắn môi, đem Dương yêu Nhi che chắn ở phía này là Hàm Xuân Thất, là địa phương của Hoàng Thượng, Xuân Sa cũng không tiện chỉ trích, huống chi người nọ là Vĩnh An Cung mới đưa tới, nghe nói cũng là người từ Dân Trạch huyện đến, ai biết được Hoàng Thượng có thể hay không coi trọng……Dương yêu Nhi nhìn cũng không nhìn Phương Thảo, nàng bước nhanh đi ra cũng không phải sợ Phương Thảo, thậm chí Phương Thảo véo một chút đến thật tàn nhẫn kia, nàng cũng hoàn toàn không có để ở trong lòng. Nàng chỉ đơn thuần cảm thấy, nơi này không có gì để chơi, cho nên đi về. Nếu lần sau đến, lại có thể chơi đồ vật ma ma cấp cho thì tốt rồi…… Dương yêu Nhi nghĩ như vậy, đi lại càng cung nhân Yến Hỉ Đường vội vàng đi theo, chỉ là trong lòng đều cảm thấy phẫn mới đưa tới, không danh không phận, so với Dương cô nương khoảng cách không phải xa đâu, vậy mà dám khi dễ người? Cũng chỉ là ức hiếp cô nương tính nết tốt, cái gì cũng nhẫn ở đáy ma ma, khi trở về, gặp phải đoàn người Dương yêu Nhi rời cười cười, thầm nghĩ, chắc là thấy Hoàng Thượng không ở đây, này liền đi rồi. Vì thế nàng cũng không cản trở lại Hàm Xuân Thất, thấy Phương Thảo mới đưa tới kia còn đứng ngơ ngác trong viện, sắc mặt kín đáo ẩn đi tia bất mãn, nàng liền lên tiếng nói “Phương Thảo cô nương như thế nào không tiến vào trong? Đứng ở chỗ này làm gì?”Phương Thảo thu hồi lòng oán trách cùng xấu hổ, gật gật đầu, đang muốn xoay người trở này lại truyền đến âm Thượng đã trở mình Phương Thảo lay động, nhất thời dưới chân như đóng cái đinh, như thế nào cũng không di chuyển lặng lẽ cấp cho mình dũng khí, thầm nhủ chờ lát nữa phải xem rõ ràng Hoàng Thượng lớn lên bộ dáng gì mới được…… Nàng nhớ Thái Hậu ban thưởng cho nàng nén bạc, hận không thể một hơi đem chuyện ma ma Vĩnh An Cung dạy dỗ làm tốt, đổi một tráp nén bạc mới tốt nha! Nàng còn muốn đè Ngụy Nhi một đầu……Phương Thảo suy nghĩ thất loạn bát tao, chợt nghe thấy tiếng bước chân đến Dặc không nhìn thấy bóng dáng Dương yêu không xác định mà nhìn chằm chằm thềm đá kia vài lần, trống không, vẫn như cũ trống không.“Hôm nay Dương cô nương không có tới?” hắn hỏi cung nhân gác ngoài tiểu thị vệ khom người nói “đã đến, lại đi rồi.”Trong nháy mắt, Tiêu Dặc cũng không nói rõ được trong lòng là cái tư vị khái là thói quen nàng đem hoa đến, dù không gặp hắn, cũng sẽ ngoan ngoãn ngồi trên thềm đá kia chờ...... hiện giờ ngược lại không có thói vậy không Dặc tự từ trước vốn không có từng đặc biệt thích qua cái gì đó, sau này cũng không nên có. hắn khôngmuốn làm hạng người ngu ngốc vô năng giống như tiên đế vậy, đương nhiên không muốn bị kẻ nào nắm mũi dắt đi. Bất quá là đến vài lần, làm thế nào đáng để hắn nhớ thương?Chính là không chờ Tiêu Dặc đem phần thói quen này đè xuống, tiểu thái giám kia thật cẩn thận nhìn nhìn hai người Phương Thảo quỳ xuống đất, nói “Dương cô nương cùng Phương Thảo cô nương nổi lên chút tranh chấp, liền đi rồi.”“Phương Thảo? Ai?”Khuôn mặt Phương Thảo nhất thời như lửa thái giám chỉ chỉ Phương Thảo, lại nói “Vừa rồi Phương Thảo cô nương nói mấy câu, Dương cônương liền xoay người rời đi, Phương Thảo cô nương không cho đi, liền dùng lực bắt cánh tay Dương cônương.” hắn do dự một chút, lại thêm một câu “Có lẽ bị thương.”Lần này, mặt Phương Thảo như bị nước lạnh dội hàm trên va phải hàm dưới, run một cái.“nói gì đó?” Tiêu Dặc nói hắn lãnh đạm, mang theo vài phần hương vị tự phụ trời vào tai Phương Thảo, vô cớ làm nàng cảm thấy sợ hãi. Có lẽ quý nhân đều làm người cảm thấy sợ hãi như thế này……Tiểu thái giám “Phải cho. Dương cô nương hôm nay hái rất nhiều hoa, Phương Thảo cô nương nhìn thấy, liền cùng cô nương nói đổi, Dương cô nương không chịu.”Hoa tất nhiên không quan trọng, trong cung nơi nào cũng ý nghĩa lại không giống vì hoa phải cho hắn? Cho nên ai cũng không chịu cho?Đáy lòng Tiêu Dặc lại cảm thụ hoàn toàn bất ra nhưng chưa từng có người giữ gìn cho hắn gì đó, dù cho là chút hoa. Nàng lá gan nhưng lớn, bướng bỉnh, bưởng bỉnh đến đáng giấu trong xương cốt Tiêu Dặc là tính tình kiên cường đến cực điểm. Tham muốn chiếm giữ của hắnrất mạnh, không cho phép bất kỳ kẻ nào chạm vào đồ của hắn. Nàng làm một phen như vậy, nhưng thật ra vừa lúc chọc trúng cái điểm bí ẩn kia trong lòng Dặc ánh mắt rũ xuống, lướt qua Phương Thảo An Cung đó tặng cái đồ vật này, tới để che mắt hắn?hắn nhớ tới Lỗ Phượng Thành bộ dáng căm phẫn lúc An Cung đưa nữ nhân này tới, chính là đưa nhược điểm đến tay Lỗ Phượng Thành, cho hắn mượn cơ hội phát tác tội “Tẫn gà tư thần” giả có lời muốn nóiTiểu hoàng đế yêu Nhi mềm như bông, tư thái cường ngạnh như vậy duy nhất một lần, là giữ gìn hoa đưa ta. Mạnh Hoằng không có ý hiếu thắng, hắn lưu lại lễ vật, liền cáo đi ra Tĩnh Ninh hẻm, Mạnh Huyên chờ bên ngoài mới đi lên đón, hỏi “Hôm nay nàng không đáp ứng lời mời?”Mạnh Hoằng gật Huyên nhăn mày lại “Cứ dây dưa như vậy, khi nào thì mới kết thúc? không bằng mặc kệ nàng……”Mạnh Hoằng quay đầu, nhìn nàng, chỉ nhàn nhạt nói “Chính là bởi vì ngươi như thế, Mạnh gia kết kẻ thù mới càng ngày càng nhiều.”Hai người không hề nói chuyện với bao lâu sau, xe ngựa từ Dương trạch chạy nhanh ra, dần dần rời khỏi ngõ Hoằng xoay người lên ngựa, đi theo, Mạnh Huyên không rõ nguyên do, nhưng nàng từ trước đến nay đều ỷ lại huynh trưởng, nghĩ nghĩ liền cũng đi Thiên Cát bỏ ra số tiền lớn mua thuyền hoa, dừng ở bờ biển, người lui tới bờ biển đều dùng ánh mắt kinh ngạc cảm thán nhìn thuyền hoa. Mà càng làm bọn hắn kinh ngạc cảm thán chính là, xe ngựa huyền kim quải ngọc kia lại dừng lại ở bờ biển, bên trên có mấy cô nương đang xuống ……“Đó là nhà ai vậy?”“Hình như là đôi chất nữ của Lý Thiên Cát.”“Hôm nay có lẽ sẽ trò hay để xem, chân trước cô nương công tử Đông Lăng Lý gia, vừa mới thuê thuyền hoa, nếu như chạm mặt trên hồ, cũng không biết có thể hay không phun nước miếng……”“Ha ha ngươi lão già này, người ta người phú quý, dù cãi nhau, sao lại giống như ngươi phun nước miếng giật tóc bạt tai?”Lý Nguyên cũng đã sớm nhận ra động tĩnh bên bờ, nhưng nàng chỉ nhìn lướt qua, liền không nhìn nữa, mục đích của nàng hôm nay, lại cũng không phải là vì cùng người khác tranh muội bên người nàng, ngược lại phát ra tiếng cười nhạo, nói “Nếu biết chúng ta ở đây, các nàng nên thức thời chút, sớm rút đi, bằng không ném mặt mũi chính là các nàng……”Trong đầu Lý Nguyên đang mưu tính một chuyện khác, lúc này nghe nàng ồn ào, cảm thấy phiền lòng, liền lên tiếng nói “Lòng dạ hẹp hòi làm sao có thể lâu dài? Chúng ta xuất thân từ đại gia tộc, cần gì phải cùng một cái hàng nhái như hắn mà so đo?”Lý Nguyên ở trong đám tỷ muội uy vọng cực cao, nghe nàng mở miệng, những người khác đều lúng ta lúng túng ngậm miệng, ánh mắt chỉ là nhìn về phía Lý Nguyên, lại không bên ngoài đều biết Lý Nguyên phải gả đến Liễu gia, các nàng lại như thế nào không biết?Nguyên nhân chính là vì biết, cho nên trong lòng lại càng khinh Lý gia toàn lực đào tạo lại như thế nào? Cuối cùng là tiện nghi cho loại mặt hàng kém Liễu gia!Lý Nguyên vẫn chưa phát hiện, nàng một lòng nhìn mặt hồ, như là đang chờ đợi cái gì sự của nàng, đã không thể trông cậy vào tổ hoàng đế ngày đó thuận miệng nói hai ba câu, tổ phụ liền quyết đoán, cảm thấy lấy hy sinh nàng, đổi lấy thanh danh của Lý gia càng cao hơn, trái lại cũng có giá cuộc bất luận như thế nào, chỉ cần Lý gia cùng Liễu gia kết không thành thân, sau lưng luôn sẽ có người nói Lý gia hắn vong ân phụ nghĩa, ngại bần yêu phú……Nhưng nếu như thật sự kết thân, vậy khắp thiên hạ đều sẽ biết được, Lý gia là người có tình nghĩa cỡ nào! Gia tộc Lý thị như một cây đại thụ đáng giá dựa vào ra sao!Lý Nguyên cắn cắn lúc a……Bản thân Tiêu Quang Hòa lại đưa tới để nàng nhìn một cái, khi niên thiếu hắn đối với nàng có vài phần tình cảm kia, đến tột cùng có bao nhiêu nặng……Lý Nguyên bên này chú ý tới đám người Lý Hương Điệp, Lý Hương Điệp bên này cũng chú ý tới bọn Hương Điệp nhăn mày lại, oán trách một câu “thật là khiến người phiền chán!”Lưu ma ma giống như nghe không thấy tiếng các nàng,nhưng cũng càng thêm chú ý tới thuyền hoa của Đông Lăng Lý gia, nàng chỉ thấp giọng nói chuyện cùng Dương yêu Nhi, kể chuyện khi tiên đế còn sống, từng mang theo cung phi đi thuyền rồng, từ kênh đào mà xuống…… Nàng lúc ấy theo hầu hạ trên thuyền, lại thấy phong cảnh gì, Lưu ma ma đều lại,thuyền hoa này, cùng bên nữ tử Đông Lăng Lý gia kia, đều không đáng giá nhắc bản luôn đứng ở trên cao, làm sao còn có thể nhìn trúng những người cùng thủ đoạn bất nhập lưu tình Dương yêu Nhi lại không hiểu cái này, nàng tự nhiên cũng chỉ ngoan ngoãn nghe Lưu ma ma kể những cái chuyện xưa đó, cũng không để ý tới động tĩnh bên muội song sinh Lý gia cũng dần dần bị ảnh hưởng, ngược lại cũng bình tĩnh xuống, chỉ an tâm bồi Dương yêu Nhi, thầm nghĩ, Lý Tứ kia tất nhiên không biết các nàng gặp được vận may, tương lai ai so với người khác cường hơn ngược lại còn chưa nói được đâu……Lúc này có phụ nhân tới gõ cửa, nói “Ánh mặt trời vừa vặn, cô nương có thể đến bên cạnh lan can cho cá ăn……”Lưu ma ma dừng lại, đem lời của phụ nhân kia thấp giọng thuật lại cho Dương yêu Nhi nghe.“đi.” Dương yêu Nhi gần như là gấp không chờ nổi đứng ma ma thấy trên mặt nàng ngày càng tươi tắn, trong lòng cũng thật sự vui sướng, quay đầu nói với phụ nhân kia “Chuẩn bị thức ăn cho cá.”Phụ nhân gật đầu, xoay người rời ma ma đỡ Dương yêu Nhi đứng dậy, cùng Xuân Sa một trái một phải đi ở bên người nàng, cùng nàng đi đến bên cạnh lan can……Mà lúc này, trên thuyền hoa bên Lý Nguyên, mấy tỷ muội Đông Lăng Lý gia đang nói về đạo quán Văn Xương.“Những người đó sau khi đi Văn Xương đạo quán trở về, liền luôn miệng nói gặp một người giống như tiên tử trong núi, bọn họ còn lấy cùng so sánh với tứ tỷ……”“Ngươi ở chỗ nào nghe tới?”“Lão tam Lữ gia nói, nhất định sẽ không có giả, nàng nói ngày ấy nàng cũng ở đó. nói nàng kia, tuy rằng mang mũ sa, nhưng xác thật khí chất xuất chúng, đứng ở nơi đó, thế nhưng lại khiến người sinh ra cảm giác không dám khinh nhờn, giống như thấy tiên tử trên trời. Phía sau còn có chuyện kỳ dị hơn! Lão thụ mấy trăm năm trong quan kia, treo dải lụa phù văn, cầu phúc, nàng vừa đi qua, lá cây sàn sạt rung động, dải lụa phù văn vòng quanh nàng mà chuyện động…… Tình cảnh thật là nguy nga mỹ lệ! Lập tức liền có người khen nàng, một bộ lưu tiên váy, thật sự là lưu tiên……”nói, các nàng lặng lẽ liếc mắt về phía Lý Nguyên một Nguyên trên mặt lãnh đạm, ngón tay lại âm thầm nắm chặt danh của nàng ở kinh thành, là cố gắng nhiều năm mới có được như hôm nơi nào lại tùy tiện vọt ra một người, liền muốn dẫm lên nàng mà đi?Ai mà chẳng biết rằng nàng ngày thường trang điểm mười phần tiên khí là tốt nhất, chỉ cần đứng ở nơi đó, đều cũng phải khen ngợi là thần nữ hạ phàm …… Nàng cùng nữ tử tầm thường bất đồng, lại đọc đủ thứ thi thư, ý vị trên người lại càng phức tạp động lòng các nàng nghị luận đến khoa trương như vậy, trong lòng Lý Nguyên cực kỳ không lúc này, một con thuyền nhỏ đong đưa tới công tử ăn chơi trác táng trên thuyền, một tay cầm cần câu cá, một tay cầm quạt, quả nhiên phong tư nhẹ nếu là thường ở đi lại kinh thành, tất nhiên có thể nhận ra, bọn họ là đám người xưa nay luôn hỗn loạn trong kinh này, mà bắt mắt nhất trong đó, đó là một bộ cẩm y của Tiêu Quang mắt của lý nguyên đặt trên khuôn mặt của hắn, trái lại cũng không rảnh lại đi để ý tới nữ tử thần bí trong Văn Xương đạo quán chậm rãi đứng dậy, vươn tay về phía nha hoàn “Lấy thức ăn cho cá tới.”Thức ăn cho cá từ sớm đã được chuẩn bị tốt, nha hoàn kia lập tức duỗi tay, đưa một cái chén ngọc nhỏ cho Lý Nguyên, bên trong chính là thức ăn cho cá đã được chế biến tốtLý Nguyên quay đầu, ánh mắt dừng ở trên sa đang đặt trên bàn là nàng do dự một lát, cuối cùng lựa chọn không đội mũ sa,cứ như vậy đi ra ngoài……Nàng đến bên lan can, giơ tay khẽ vén sợi tóc bên tai, gió trên hồ nhẹ phơ phất, lay động sợi tóc của nàng, còn có dây cột tóc trong búi tóc rũ xuống, ngay cả làn váy của nàng cũng lay động nắng rơi xuống trên làn váy nàng, làn váy nàng liền giống như mặt hồ, sóng nước lóng lánh, làm người nhìn không chớp dựa vào lan can, dáng người thướt tha, nhất cử nhất động đều phong tư động lòng rũ mắt nhìn hồ nước, sau đó duỗi tay cầm một nắm thức ăn, ném xuống dưới……Thuyền nhỏ dần dần đến gần, lại bị kẹp ở giữa hai tòa thuyền người huých cánh tay Tiêu Quang Hòa, giọng kinh ngạc nói “Kia không phải là tứ cô nương của Lý gia sao?” Người nọ nói chuyện, khi nhắc tới Lý Tứ, thanh âm hàm hồ một chút, là sợ chọc giận Tiêu Quang Quang Hòa nghe vậy, đang muốn ngẩng đầu nhìn, lại nghe được bên tai có người cả kinh kêu lên “Mau xem! Mấy con cẩm lý* trong nước đó…… Lại một con tiếp một con bơi về phía bên kia……”* Cẩm lý cá chép gấm“Có gì hiếm lạ? Chắc là có người đang cho ăn thôi.”“Ngươi cẩn thận nhìn một cái!”Tiêu Quang Hòa nghe vậy, liền kiềm chế lại xúc động trong lòng, nhìn về phía bên lúc này, Lý Nguyên đã thả thức ăn xuống nước, lại vẫn không thấy cá nàng hơi hơi nhăn lại, trong lòng ẩn chứa nóng nảyCái này là xảy ra chuyện gì?Chẳng lẽ là thức ăn có vấn đề?Nàng lại ném một chút đi xuống, lại thấy cá trước mặt đều vẫy đuôi, bơi tới một nơi con cá cũng không sao để làm bộ là cho cá ăn, mới đi đến cạnh lan can đây? Lý Nguyên khẽ cắn môi dưới, nhìn theo hướng cá bơi tới ——trên thuyền hoa của Lý Thiên Cát, bên lan can, thiếu nữ người mặc áo ngắn nguyệt sắc, váy da dê màu vàng dệt tám phúc nguyệt hoa, đầu đội mũ sa, mũ sa thật dài rũ đến tay nàng dựa vào lan can, tư thế so với Lý Nguyên còn muốn thoải mái áo rơi xuống, liền lộ ra một đoạn cánh tay ngọc của nàng, trên mang phí thúy, quý khí lại không mất phong thái thần những con cá đó, đang đảo quanh ở trước mặt nó tranh nhau cướp thức ăn nàng thả xuống, cá chép màu đỏ, cá chép kim sắc, lại cùng thi nhau nhảy ra khỏi mặt nước,dưới ánh mặt trời, váy nguyệt hoa của nàng như mặt nước xao động, mũ sa phất phới, ngay cả cánh tay của nàng dường như cũng phát ra ánh sáng……Những con cá đó trên người cũng sáng rực rỡ, hoặc vàng hoặc đỏ……Hình ảnh như thần nửa trái tim của Lý Nguyên cũng đông ngón tay nàng tê dại, nội tâm chấn động, cực độ phẫn nộ cùng ghen ghét, đem nàng bao vây trong cần nhìn hai bên, nàng cũng biết có vô số người qua đường nghỉ chân lại để xem thần tích gian nan chuyển động cổ, liền thấy trên thuyền nhỏ kia, nhóm thiếu gia ăn chơi trác táng, cũng đồng nhìn sang phía thiếu nữ đội mũ sa kia, trong miệng kinh ngạc cảm thán cười hì hì, bọn họ hoàn toàn quên mất nàng, liền nửa điểm ánh mắt cũng chưa từng chia cho Nguyên mơ hồ nghe thấy bọn họ nói “Nhị ca, kia không phải là vị quý nhân của ngươi sao?”Lý Nguyên biết, Tiêu Quang Hòa hàng thứ hai.“Nhị ca” là xưng hô gọi cái gì gọi là quý nhân của Tiêu Quang Hòa?Lý Nguyên lại nhìn Tiêu Quang Quang Hòa đã rút tầm mắt từ trên người thiếu nữ mũ sa về, ngược lại nhìn về phía nàng, hai người ánh mắt chạm vào lòng Lý Nguyên mới cảm thấy an ổn một là trong lồng ngực nàng lại bốc cháy lên, làm như thế nào cũng không tắt hôm nay không mang mũ sa, đối phương mang mũ lưu tiên váy, đối phương nguyệt hoa cho cá ăn, không một con cá nào đến, đối phương tùy tay ném mạnh, lại dẫn tới cẩm lý nhảy khỏi mặt nước tranh thức ăn……Chẳng phải là nói nàng nơi nào cũng không bằng đối phương?Lý Nguyên chợt co lại ngón tay, trong lúc nhất thời tim đập nhanh hơn, đầu óc choáng váng, lại có chút đứng không nổi……Nàng chưa bao giờ chịu qua nhục nhã lớn như vậy!Lý Nguyên vội ổn định tâm trạng, miễn cưỡng nhìn lại Tiêu Quang mắt nàng khẽ chuyển, như có một chút nước Tiêu Quang Hòa ánh mắt thâm trầm, hắn đang nhìn nàng……Mà bên ma ma kinh hô “cô nương quả nhiên là người có phúc!”Dương yêu Nhi nghiêm túc nhìn chằm chằm cá nhảy ra khỏi mặt hồ kia, nàng đem cánh tay duỗi dài ra, cánh tay của nàng dưới ánh nắng, càng trắng đến sáng lên,thật sự lóa mắt câu lại không hay hề này cá so với lần trước đẹp, đẹp hơn rất nếu duỗi tay, có thể vớt được một con sao?Dương yêu Nhi âm thầm nuốt nước miếng giả nói ra suy nghĩ của mìnhLý Nguyên Tức giận!yêu Nhi Ta nên làm thế nào mới tốt đây? Hấp hay là kho tàu? Dương gia có cái không ai thèm lấy gái lỡ thì, Nàng sinh mà tâm trí non nớt, dẫn tới mười dặm bát hương trào phúng châm biếm, Thẳng đến có một ngày, trong kinh đến quý nhân, nói muốn tiếp nàng đi cho nhà người có tiền làm thiếp xung hỉ đi. Một năm nay, tiên đế duy nhất hoàng tử đăng cơ, lại bị chẩn ra quái bệnh. Khâm Thiên Giám bói toán, nói phía nam Mân Trạch huyện có nhất nữ nhi, nếu vì tân hậu, tất sứ tân đế kéo dài tuổi thọ, vận mệnh quốc gia hưng thịnh. Sau này, Mân Trạch huyện các hương dân, mới vừa biết được kia Dương gia gái lỡ thì, là cấp tân hoàng xung hỉ đi. hung ác nham hiểm ngoan lệ chiếm hữu dục cường đến kiêu ngạo nam chủ X tiểu ngốc tử lớn cùng tiên nữ dường như nữ chủ Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Bị Từ Hôn Sau Ta Nhặt Cái Tiên Quân Cố Tranh Ta Dựa Vào Cá Ướp Muối Tại Ngược Văn Ra Kỳ Tích Cố Tranh Hoàng Hậu Làm Trời Làm Đất Cố Tranh Xuyên Thành Ốm Yếu Nữ Phụ Sau Ta Xuất Đạo Cố Tranh Hào Môn Nữ Phụ Cố Tranh Gian Ác Chi Đồ Cố Tranh

cẩm lý tiểu hoàng hậu