369.000 đ. Shopee. IOPE Kem Chống Nắng Sun Protector Xp. 590.000 đ. Shopee. IOPE (Hàng Mới Về) Kem Chống Nắng 50Ml Spf50 + Pa + + / "2021 5. 629.000 đ. Shopee. IOPE Stem Ⅲ Softener / Ampoule / Emulsion / Cream - Anti-Aging Solution, Improving Skin Texture, Skin Elasticity, Allanto-Liposome™, Radiance Boosting, Skin Firmness. Top 15 điểm đến thú vị nhất. Cẩm nang du lịch. Tour du lịch Sapa - Chinh phục Fansipan - Bản Cát Cát (3N2Đ) Tháng 12 đi đâu đẹp là câu hỏi được nhiều người đặt ra cho chuyến du lịch vào dịp cuối năm của mình. Tiết trời mát mẻ của tháng 12 là thời điểm lý tưởng để Phấn mắt trang điểm HR cực đẹp bột mịn, lâu phai màu, cho đôi mắt đẹp tự nhiên và ánh nhìn quyến rũ! Phấn mắt trang điểm HR-----Phấn mắt CK (set nhỏ) Mã sản phẩm: 322 Đơn giá: 100.000 Chọn mua Phấn mắt Ck gồm 15 màu mắt + 2 màu má hồng cực đẹp bột mịn, lâu phai màu Game Mèo và chuột đua xe đạp. Bạn đang chơi trò chơi Mèo và chuột đua xe đạp là một game online hay tại chuyên mục Game Hoạt hình của Trò Chơi Việt. Hiện tại đang có cao thủ đang trực tuyến 24h chơi game vui này cày điểm và cùng đua top vì nó quá hay! Thật khủng và đông vui! nếu thấy trò chơi hay hãy đánh giá và Ko phải lúc nào cũng son phấn phông bạt là đẹp đâu lại 2 lần app nữa thì cũng hết hạn. Tất nhiên rồi, chỉnh sửa bằng app hay ko thì là quan điểm của mỗi người và quan điểm trên chỉ là quan điểm của cá nhân tôi mà thôi nhưng cũng có thể lại chính là quan điểm của QEM và kí ức về hoa sen qua góc nhìn của NTK Quí Trần. Hoa sen là nguồn cảm hứng vô tận trong các thiết kế của Quí khi ở bất kì BST nào, QEM cũng kể về một câu chuyện của sen. Vậy tại sao lại là "Sen"? 08.12.2022 by Kim Uyên. qpHiSsH. Posted by admin Category Girl Việt Nam Comments 0 Post Date 12/01/2020 Kim Chi Em về điểm phấn, tô son lại … – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật Loading... Loading... Bài cùng chủ đề 25 Th2 Kim Hà Mênh mông và miên man thực sự v – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more 13 Th8 Châu Yến Nhi Đôi mắt pleiku biển hồ đầy^^ – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more 06 Th10 Helen Trần Bờ mông vững chắc = – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more 08 Th9 Minh Minh Phải nói là vòng 3 chuẩn cực phẩm = – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more 27 Th3 Loan Nguyễn Quá lung lung so với sự cho phép D – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more 07 Th10 Linh Anh Xuống trái đất chỉ để làm Sexy Girl. – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more 23 Th2 Hoàng An Bờ mông em đấy mà =~ – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more 12 Th8 Lê Thanh Tâm Em không xuất sắc nhưng em khác biệt ! – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more 01 Th4 Hoàng Kiều Gánh nặng cuộc đời ai vất vả bằng Em? – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more 02 Th10 Nguyễn Kiều Anh Gọi anh là cây kem. Vì thấy anh em chỉ muốn mlem ? – Tổng hợp Gái Xinh, Video Clip Hay Nhất Cập Nhật ... read more bạn ơi ,2 câu thơ trên nằm trong bài thơ nào vậy,của tác giả nào,nếu đươc thì chép cho mình xem cà bài luôn,các ban nhé,Cám ơn rất nhiềuQuen Verified answer 2 câu “Em về điểm phấn, tô son lại/Ngạo với nhân gian một nụ cười” là 2 câu thơ được trích trong bài “Cảnh đoạn trường” của Thái Can, một nhà thơ đã từng được Hoài Thanh, Hoài Chân nhắc đến trong cuốn “Thi nhân Việt Nam”. Bài thơ nói về đời một cô gái vì số phận đưa đẩy mà phải dấn thân vào chốn phong trần, tuy chịu nhiều đau khổ nhưng cô vẫn giữ một tấm lòng trinh đang xem Em về điểm phấn tô son lại, ngạo với nhân gian một tiếng cườiCảnh đoạn trường— Thái Can —Em chỉ nói rằng “Đời em buồn”Rồi em nức nở lệ sầu tuônTâm sự một cô gái nhảyAnh nhớ năm xưa trong yến diênHọp mặt ba kỳ, trăm sinh chén rượu nồng cùng vui chơiTrước khi chia tay người mỗi vui yến tiệc bọn ca nhiBa bảy mai kia đương vừa khôi hôm ấy là em đó,Liếc mắt đưa tình đá cũng nay nức nở sầu ảm đạmKể lại đời em nghe thê thảmKhông quê, không quán không mẹ cha,Như cánh bèo trôi không chỗ dấn thân vào hồng lâuLụy từ nô bộc đến công lại giạt trôi trường khiêu vũHết lòng chiều khách lại chiều bồ sức vóc được bao nhiêuDạn gió dày sương thực đến thay em gặp khách phiêu lưuCảm thấy tình em thảm đạm nhiều,Nhặt cánh hoa tàn rơi dưới đấtChung tình trong một mối thương nhớ quê xa trở gót trường nhớ khách dạ đê mê,Cảm thấy đời em buồn lạnh, tẻ,Ngoài đường sương lạnh bước ra đi gió lạnh tạt ngang mình,Nghĩ đến đời em, em khiếp kinh,Kinh khiếp vì đời như vực thẳmXui em trụy lạc hỡi trời xanh!Nếu cũng như ai có mẹ cha,Buồng xuân rủ gấm với phong là,Thời em ngày tháng cùng vui sươngHớn hở nô đùa với cỏ ngày đào lý nở nhành bông,Em cũng như ai được tấm chồngQuyền cả chức cao trong xã hộiÊm đềm chia ngọt sẻ bùi ôi! Em có được như ngườiHoa tạ lia cành trước gió rơiLăn lóc cát lầm hoen cánh ngọcĐem thân làm thú vạn muôn người.* * *Lững thững em đi bên vệ đường,Âm thầm buồn bã; gió cùng sươngƯớt cả áo xiêm, em chẳng biết…Lòng em mang nặng dấu đau nản quay đầu em lại nhìnCuộc đời quá khứ tựa đêm thêm Danh Sách Tất Cả Các Nhân Vật Trong Vocaloid Hot Nhất Năm, Vocaloid Là GìTương lai bước tới chân chồn mỏi,Một bước đau lòng, một bước thêm!Lầu các, kìa ai vợ với chồngÊm đềm trong giấc phụng loan em lững thững bên hè vắngKhóc mãi, mắt em úa đỏ thôi! Em quyết chỉ quyên sinhQuyết bỏ trần gian, bỏ ái một gian buồng thuê buổi tốiĐau lòng, em uống thuốc quyên thay! Những gái tiếng con nhàVì tính buông tuồng phải trụy saVào chỗ bùn lầy nghề kỹ nữ;Nhưng em … nào phải muốn giăng đất này! Hãy chứng minhVì chưng xã hội quá bất em thật đã bùn than lấmLòng tuyết, em còn giữ tiết tấm thân lòng đau xuống suối vàngAi người nhân thế chạnh lòng thương?Ai người biết được em đau khổ?Đêm lạnh… thân ôi! Cảnh đoạn đời dần tối, giấc âm thầmHình ảnh ngàn xưa cũng xoá dần,Sau rốt cảm nghe như mẹ ẵmVà lời ân ái khách xa sớm người ta vào buồng ngủ,Thất đảm kinh hồn người la rúVội vàng đưa em đến nhà thương,Để em lạnh lẽo nằm trên lâu thuốc thang em tỉnh dậyMở mắt, lạ lùng nhìn thế gian;Bất giác hai hàng lệ em quanh em, những người săn sócGạn ghẽ dò la hết cỗi gốcEm chỉ nói rằng “Đời em buồn”.Rồi em nức nở lệ sầu tuôn.* * *– Anh cũng như em, chán cõi đời,Nhưng mà quả quyết sống mà càng bạc bẽo cùng mình lắmMình cũng yên vui, cũng nói cười!Cười đời bạc bẽo khinh thế gianCho biết rằng ta chẳng phải hènTa sống vì chúng ta quả quyếtĐạp bằng muôn vạn nỗi gian dậy, em ơi! Sống cõi đời,Đời dầu khổ nhục đến mười mươi,Em hãy điểm phấn tô son lại,Ngạo với nhân gian một nụ mai ở mãi chốn chân trờiTrong cảnh gia đình ấm áp vuiMột phút trầm ngâm anh sẽ khấnCho em trở lại được tươi cườiNhưng trong bài thơ này không có 2 câu thơ mà bạn nói sau đó Gió thổi…, 2 câu đó có lẽ do một người nào đó tự nghĩ ra rồi thêm vào tạo thành bài thơ đoạn thơ sauGió thổi bên đời mây trắng bayNắng sớm, lộc non trong xuân mớiEm về điểm phấn tô son lạiNgạo với nhân gian một nụ cười.?Đây chính là hai câu thơ trong bài” Một cảnh đoạn trường” của thi sĩ Thái Can, một nhà thơ nổi tiếng thời tiền chiến. Bài thơ là tiếng nói đồng cảm của ông với những cô gái nhảy trong xã hội đương thời. Sau đây là toàn bộ tâc phẩm TT - Bẵng một thời gian không gặp anh chị Nguyệt Thảo, Anh Tuấn sau khi nghe hai vợ chồng tạm ly thân, tôi ngỡ ngàng khi thấy anh chị như trong tuần trăng mật lần thứ hai. Lấy nhau 15 năm, anh chị có với nhau hai con, một trai, một gái... ai cũng tấm tắc khen đôi trai tài gái sắc. Vậy mà một ngày nghe họ ly thân, đang chuẩn bị xé hôn thú sau nhiều lần hòa giải bất thành từ tòa án. Anh Tuấn có người yêu, một cô đồng nghiệp mới ra trường và dọn ra sống riêng. Nguyệt Thảo chao đảo gần như tâm bệnh, nằm bệnh viện mấy tháng. Một người bạn rủ Nguyệt Thảo đến nói chuyện cùng chuyên viên tư vấn tâm lý. Cô chuyên viên sau khi nghe chuyện đã thuyết phục Nguyệt Thảo nghĩ rằng Anh Tuấn không còn xứng đáng với tình yêu của cô, cho nên cô hãy sống cho chính mình. Đừng để mặt mày xanh xao vàng vọt. Hãy trang điểm, ăn diện chút ít và tham gia công tác từ thiện... Nguyệt Thảo như chợt tỉnh. Suốt thời gian qua, vừa việc nhà, vừa việc cơ quan, Nguyệt Thảo hầu như chẳng quan tâm đến sắc diện bên ngoài. Thức dậy, lo điểm tâm sáng là chị tròng vội bộ quần áo đến cơ quan. Về nhà chị lại lăn xả vào bếp, dọn cơm, lau nhà, tắm rửa cho con, nhắc nhở con học... Cứ thế, chu trình như một con ong cần mẫn. Nên nghe lời tư vấn chị bắt đầu thay đổi. Đến cơ quan, chị cười nhiều hơn. Chị may một lúc mấy bộ đồ, uốn lại mái tóc, mua mặt nạ đắp da... Hằng tuần chị sinh hoạt cùng với hội phụ nữ, hội từ thiện, chị thấy đời vui hơn, tạm quên muộn phiền gia đình. Một chiều, Anh Tuấn về thăm con và ngạc nhiên khi thấy chị ăn diện tươm tất ra khỏi nhà sau khi đưa hai con đến chỗ học thêm. Anh hỏi gì chị cũng ậm ừ. Quả thật, chị đã chán ngán người đàn ông khi đã thay lòng... Hôm sau Anh Tuấn lại về rồi chờ chị rước con đi học thêm về nhà. Lấy cớ hỏi han con, Anh Tuấn ở lại nhà đến gần 10 giờ tối... Ban đầu chị Nguyệt Thảo không chú ý... Những cuộc ghé thăm con dày lên. Và rồi chính Anh Tuấn lên tiếng xin lỗi vợ để được trở về. Nguyệt Thảo không thắc mắc lý do thay đổi của chồng... * Thơ Thái Can Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao Nhà thơ – bác sĩ Thái Can sinh ngày 22 tháng 10 năm 1910 tại xã Văn Lâm, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Ông lần lượt theo học các trường trường phủ Đức Thọ Hà Tĩnh, trường Vinh Nghệ An, Trường Trung học Bảo Hộ tức Trường Bưởi, Hà Nội, trường thuốc Hà Nội tức Trường Y- Dược Đông Dương. Lúc còn đi học, ông đã làm thơ. Buổi đầu, ông ký bút hiệu Thơ ông phần nhiều đăng trên các báo Phong hoá, Tiểu thuyết thứ bảy, Hà Nội báo, Văn học tạp chí. Năm 1934, Thái Can cho in tập thơ Những nét đan thanh, do Ngân Sơn tùng thư ở Huế xuất bản. Tập thơ này về sau, được ông bổ sung thêm, tự mình đề tựa rồi cho tái bản năm 1938. Năm 1995, Nxb Văn Nghệ Thành phố Hồ Chí Minh cho tái bản lần nữa với tên mới là Thơ Thái Can. Năm 1940, ông tốt nghiệp bác sĩ y khoa. Tháng 8 năm 1941, ông được Hoài Thanh và Hoài Chân chọn để giới thiệu trong quyển Thi nhân Việt Nam xuất bản năm 1942. Cũng năm này, ông học thêm chữ Hán và làm thơ bằng chữ Hán. Sau Hiệp định Genève ông di cư vào Nam, mở phòng khám bệnh ở Đà Nẵng rồi sau năm 1975 thì sang Hoa Kỳ định cư. Ngày 22 tháng 4 năm 1998, Thái Can qua đời tại California, Hoa Kỳ. Tác phẩm Những nét đan thanh Ngân Sơn tùng thư xuất bản, Huế, 1934 Thơ Thái Can gồm 33 bài thơ. Nxb. Văn nghệ TP. HCM, 1995 Cảnh đoạn trường January30 […]Đứng dậy em ơi! sống cõi đờiĐời dầu khổ nhục đến mười mươiEm về điểm phấn tô son lạiNgạo với nhân gian một nụ cườiNgày mai ở mãi chốn chân trờiTrong cảnh gia đình ấm áp vuiMột phút trầm ngâm anh sẽ khấnCho em trở lại được tươi cười. Phút yêu đương August24 […]Em cảm tình anh, biết ý anhĐêm khuya anh đứng tựa bên mànhTiếng đàn trầm bổng như man mácĐượm cả không gian điệu Ái Tình Lòng em náo nức nỗi yêu đươngQua lá trăng len ánh dịu dàngÊm ái hoa đào đương thỏ thẻChuyện cùng hoa hạnh dưới cành sương Thôi! Thế lòng anh mãn nguyện rồiVì tình chỉ mộng đó mà thôiLòng em một phút yêu anh thếCũng thể yêu anh suốt một đời Anh biết em đi chẳng trở về December29 Anh biết em đi chẳng trở vềDặm ngàn liễu khuất với sương cheEm đừng quay lại nhìn anh nữaAnh biết em đi chẳng trở nhớ làm chi tiếng ái ânĐàn xưa đã lỡ khúc dương cầmDây loan chẳng đượm tình âu yếmEm nhớ làm chi tiếng ái ân.[…] Bài đã đăngChuyên mụcChuyên mụcChọn chuyên mụcBé Quân1Cô Binh1Chuyện ngắn85Du lịch8Famile100Giáo dục4Hình ảnh70Hồi ký1Khoa học5Kim – Huệ2Kim Cúc7Lịch sử4Lý luận – Phê bình VH1Nấu ăn2Người nổi tiếng6Nhạc6Nhận định33Pageviews1Phan Ngọc4Phan Vân14Quốc Hùng15Quốc tế2Sài Gòn2Sông MeKong28Sưu tầm55Tếu3Tham luận1Thanh Hùng1Thúy Hoa3Thúy Huệ5Thể Thao1Thời sự54Thuý Hằng2Thơ24Uncategorized43Vân Khanh11Vân Khanh5Vân Khanh6Văn Thể Mỹ4Y học2Visistors59478 HitsAdminPhản hồi mớiBlogrollLiên kếtEm về điểm phấn tô sonlạiHai câu thơ này tác giả là Thái Cang, trong bài Cảnh đoạn trường. Nó có trong Thi nhân Việt là toàn bài in trên trang web chưa đối chiếu lạiCảnh đoạn trường— Thái Can —Em chỉ nói rằng “Đời em buồn”Rồi em nức nở lệ sầu tuônTâm sự một cô gái nhảyAnh nhớ năm xưa trong yến diênHọp mặt ba kỳ, trăm sinh chén rượu nồng cùng vui chơiTrước khi chia tay người mỗi đang xem Em về điểm phấn tô son lạiĐiểm vui yến tiệc bọn ca nhiBa bảy mai kia đương vừa khôi hôm ấy là em đó,Liếc mắt đưa tình đá cũng nay nức nở sầu ảm đạmKể lại đời em nghe thê thảmKhông quê, không quán không mẹ cha,Như cánh bèo trôi không chỗ dấn thân vào hồng lâuLụy từ nô bộc đến công lại giạt trôi trường khiêu vũHết lòng chiều khách lại chiều bồ sức vóc được bao nhiêuDạn gió dày sương thực đến thay em gặp khách phiêu lưuCảm thấy tình em thảm đạm nhiều,Nhặt cánh hoa tàn rơi dưới đấtChung tình trong một mối thương nhớ quê xa trở gót trường nhớ khách dạ đê mê,Cảm thấy đời em buồn lạnh, tẻ,Ngoài đường sương lạnh bước ra đi gió lạnh tạt ngang mình,Nghĩ đến đời em, em khiếp kinh,Kinh khiếp vì đời như vực thẳmXui em trụy lạc hỡi trời xanh!Nếu cũng như ai có mẹ cha,Buồng xuân rủ gấm với phong là,Thời em ngày tháng cùng vui sươngHớn hở nô đùa với cỏ ngày đào lý nở nhành bông,Em cũng như ai được tấm chồngQuyền cả chức cao trong xã hộiÊm đềm chia ngọt sẻ bùi ôi! Em có được như ngườiHoa tạ lia cành trước gió rơiLăn lóc cát lầm hoen cánh ngọcĐem thân làm thú vạn muôn người.* * *Lững thững em đi bên vệ đường,Âm thầm buồn bã; gió cùng sươngƯớt cả áo xiêm, em chẳng biết…Lòng em mang nặng dấu đau nản quay đầu em lại nhìnCuộc đời quá khứ tựa đêm lai bước tới chân chồn mỏi,Một bước đau lòng, một bước thêm!Lầu các, kìa ai vợ với chồngÊm đềm trong giấc phụng loan em lững thững bên hè vắngKhóc mãi, mắt em úa đỏ thôi! Em quyết chỉ quyên sinhQuyết bỏ trần gian, bỏ ái một gian buồng thuê buổi tốiĐau lòng, em uống thuốc quyên thay! Những gái tiếng con nhàVì tính buông tuồng phải trụy saVào chỗ bùn lầy nghề kỹ nữ;Nhưng em … nào phải muốn giăng đất này! Hãy chứng minhVì chưng xã hội quá bất em thật đã bùn than lấmLòng tuyết, em còn giữ tiết tấm thân lòng đau xuống suối vàngAi người nhân thế chạnh lòng thương?Ai người biết được em đau khổ?Đêm lạnh… thân ôi! Cảnh đoạn đời dần tối, giấc âm thầmHình ảnh ngàn xưa cũng xoá dần,Sau rốt cảm nghe như mẹ ẵmVà lời ân ái khách xa sớm người ta vào buồng ngủ,Thất đảm kinh hồn người la rúVội vàng đưa em đến nhà thương,Để em lạnh lẽo nằm trên lâu thuốc thang em tỉnh dậyMở mắt, lạ lùng nhìn thế gian;Bất giác hai hàng lệ em quanh em, những người săn sócGạn ghẽ dò la hết cỗi gốcEm chỉ nói rằng “Đời em buồn”.Rồi em nức nở lệ sầu tuôn.* * *– Anh cũng như em, chán cõi đời,Nhưng mà quả quyết sống mà càng bạc bẽo cùng mình lắmMình cũng yên vui, cũng nói cười!Cười đời bạc bẽo khinh thế gianCho biết rằng ta chẳng phải hènTa sống vì chúng ta quả quyếtĐạp bằng muôn vạn nỗi gian dậy, em ơi! Sống cõi đời,Đời dầu khổ nhục đến mười mươi,Em nên điểm phấn tô son lại,Ngạo với nhân gian một nụ mai ở mãi chốn chân trờiTrong cảnh gia đình ấm áp vuiMột phút trầm ngâm anh sẽ khấnCho em trở lại được tươi dĩ có người gúc google ra tác giả Trần Huyền Trân là vì trong 1 bài phỏng vấn Đoàn Thị Lam Luyến, nhà thơ này nóiTôi rất thích câu thơ của nhà thơ Trần Huyền Trân “Em về điểm phấn tô son lại/ Ngạo với nhân gian một nụ cười”.Xem hướng dẫnLink download ePub A4A5A6 - xem thông tin ebook inh ngày 22-10 -1910 ở Văn Lâm, phủ Đức Thọ Hà Tĩnh. Học Trường phủ, trường Vinh, trường Bảo hộ, trường Thuốc Hà Nội. Tốt nghiệp y khoa bác sĩ năm 1940, hiện ở nhà học xhữ Hán và làm thơ chữ Thái Can phần nhiều đã đăng ở Phong hoá, Tiểu thuyết thứ bảy, Hanoi báo, Văn học tạp chí 1935. Những bài thơ đầu ký đã in trong quyển Những nét đan thanh. Ngân Sơn tùng thư, Huế, xuất bản đã cố đọc lại thơ Thái Can để mong tìm lại cái say sưa ngày trước. Nhưng lòng tôi cứ dửng dưng. Sao bây giờ tôi thấy thơ Thái Can sáo quá mà người thiếu nữ trong thơ Thái Can thì hầu hết ẻo lả đến khó chịu. Nhất là người nụ cười. Những nụ cười sao mà vô duyên, mà trơ trẽn thế!Thơ Thái Can vẫn như trước. Dễ lòng tôi đã khác xưa? Một người thơ cũng như một người tình, yêu đó rồi bỏ đó sao cho đành. May thay tôi vẫn có thể thích được dăm bảy bài. Kể người bài đó đều phỏng theo lối thơ xưa. Chữ dùng cũng xưa. Nhưng có cái gì bảo ta rằng ở đây có một người khóc cười thật. Ở đây không còn cái thói khóc gượng cười vờ nó vẫn lưu hành trên sân khấu tuồng cổ và trên thi đàn Việt Nam khoảng vài mươi năm thêm Cách Làm Đèn Treo Handmade Trang Trí Tuyệt Đẹp Cho Nhà Bạn, 10 Cách Tự Làm Đèn Treo Tường Đẹp NhấtTôi tưởng đó toàn chuyện bịa. Nguyễn Khuyến hẳn không treo giường để chờ người bạn họ Dương đã đành. Cả cái chuyện thơ rượu cũng bịa nốt. Ba năm không gặp nhau 1 chắc Nguyễn Khuyến vẫn thơ rượu như thường, thơ rượu nào cần phải có Dương Khuê. Nhưng chuyện không thực mà tình thực, chuyện mượn người xưa, mà tình là tình Nguyễn Can cũng mượn những chữ sẵn của người xưa nhưng người đã gửi được nỗi lòng mình trong đó. Khi ta đọc những câuTa thấy trong người câu này, cũng như trong lời ngâm của Nguyễn Khuyến, mối cảm của thi nhân đã phát lộ ra bằng những âm thanh, bằng một nhịp lối nhịp nhàng Thái Can nhạc điệu không có nhiều lối và cũng chỉ nằm trong khuôn khổ thơ thất ngôn, nhưng trong những câu thơ hay bao giờ cũng thấm thía. Một người kỹ nữ, lúc canh khuya sau lúc khách làng chơi đã ra về, một mình ngồi nhìn phía quê nhà và thanCó gì sáo hơn những câu ấy. Nhưng có những lúc ta buồn và mỏi không muốn tìm tòi gì ta buông xuôi tay, ta buông xuôi lòng cho trôi theo những lời, dầu sáo, dầu cũ miễn là âm điệu khi lên khi xuống cùng ăn nhịp với lòng ta. Những lúc đó ngâm thơ Thái Can thì đến những bức tranh thỉnh thoảng ta gặp trong thơ Thái Can cũng không phải là những bức tranh tô bằng nét, bằng màu, mà chính là hoà bằng nhạc điệuNhững lúc thi nhân tìm được âm điệu thích hợp để diễn đạt nỗi lòng mình, ta thấy người khoan khoái như được giải thoát. nếu không, người ra chiều uất ức, khó chịu. Người phân vân trước những ham muốn, những mộng tưởng nhiều khi trái ngược nhau. Tâm hồn Thái Can rất phức tạp. Tuy vẫn thường mơ tưởng cái cảnh thanh gươm yên ngựa, song nhác thấy bóng khăn san áo màu thời nay, người cũng không muốn hững hờ qua. Người thực lòng thương những gái giang hồ, người thống trách xã hội đã dẫn họ vào đường truỵ lạc, song những yến diên có ca nhi điểm vui, tất cả cái hào hoa, cái êm dịu của cuộc đời phú quý người cũng không nỡ từ. Người muốm gây một sự nghiệp, người không muốn sống vô ích, người gét hữu hạn và khao khát vô nhiêu điều trái ngược chỉ có thể đưa người ta đến chán nản. ta hãy nghe Thái Can khuyên người ca nhi vừa tự sát mà không chếtTrong hai người, thi nhân và kỹ nữ, dễ đã biết ai chán hơn ai? Cho đến ái ân thi nhân cũng không thiết nữaThi Nhân Việt NamHoài Thanh, Hoài ChânThi Nhân Việt Nam - Hoài Thanh, Hoài Chân

em về điểm phấn tô son lại